Sau đó vào đêm hôm ấy, hai người đến Bến Thượng Hải ăn tối.
Ứng Đề thay quần áo xong, khi bước ra khỏi khách sạn mới phát hiện tuyết đã ngừng rơi.
Lúc về tuyết còn bay lả tả không ngớt, lúc ra cửa tuyết lại chịu ngừng rồi, giống như bằng lòng buông tha cho những con người đang chen chúc tìm kiếm sự thư giãn trong đêm tối chốn nhân gian này.
Ứng Đề đứng trên bậc tam cấp khách sạn, nhìn dòng người và xe cộ tấp nập trên phố, cô cảm giác màn sương mù mịt trong lòng cũng giống như con phố rõ mồn một trước mắt này, tiến về phía trước không còn chướng ngại của tuyết, con đường đã hoàn toàn được vén mở.
Giây phút này, trong lòng cô sáng tỏ như gương.
Phía sau, bước chân Lâu Hoài bị một cuộc điện thoại bất ngờ giữ lại.
Là chú hai của Hoàng Hạo – Hoàng Trạch Hưng gọi tới, nói là đã dạy dỗ thằng cháu trai bất tài kia rồi, không dám tái phạm nữa, ngay sau đó đổi giọng, thái độ hòa nhã hỏi Lâu Hoài có thể giơ cao đánh khẽ, đừng đuổi cùng giết tận nhà họ Hoàng hay không.
Lâu Hoài cười nhạt: "Tôi cứ đuổi cùng giết tận đấy, ông làm gì được nào?"
Khí thế cực kỳ tùy hứng và ngông cuồng, không hề có chút trầm ổn nào của ngày thường.
Hoàng Trạch Hưng cũng không ngờ bị một người trẻ tuổi làm cho mất mặt như vậy, hồi lâu sau mới nói: "Thằng cháu tôi là thứ bùn loãng không trát được tường, Lâu tổng cậu tiền đồ rộng mở, cứ nhất thiết phải vì phụ nữ mà làm to chuyện sao?"
Lâu Hoài nhìn Ứng Đề đang đứng nhìn ra phố, ánh mắt rũ xuống, rơi vào bàn tay quấn băng gạc của cô, thời tiết lạnh giá, màn đêm đen kịt, càng làm cho dải băng trắng kia nhìn thế nào cũng thấy chướng mắt, anh đáp lại một câu nhẹ bẫng: "Phải thì sao?"
Mang theo hàm ý cứng rắn đến cùng, ông làm gì được tôi.
Hoàng Trạch Hưng biết chuyện này không thương lượng được nữa, liền nói: "Được, tôi nói chuyện với ông nội cậu."
Lời này đầy vẻ đe dọa, nhưng cảm xúc của Lâu Hoài cũng chẳng dao động mấy, chỉ nói: "Cứ tự nhiên."
Dứt lời, anh cúp máy, thuận tay chuyển sang chế độ máy bay, sau đó đi đến bên cạnh Ứng Đề, ôm lấy vai cô.
Ứng Đề nghiêng mặt nhìn anh nói: "Nói chuyện công việc xong rồi à?"
Lâu Hoài nhàn nhạt ừ một tiếng, cũng không có ý định nói nhiều, anh hỏi: "Đi bộ qua đó nhé?"
Nhà hàng cách khách sạn không xa lắm, Ứng Đề gật đầu nói được, không nhắc lại chuyện cuộc điện thoại vừa rồi nữa.
Suốt dọc đường, tâm trạng Ứng Đề lại khá tốt, Lâu Hoài hỏi gì cô đáp nấy, có lúc Lâu Hoài im lặng, cô cũng sẽ chủ động khơi gợi chủ đề để tiếp tục cuộc trò chuyện.
Khoảnh khắc đến nhà hàng, hai người đều nói cười vui vẻ, giống như một đôi tình nhân ân ân ái ái.
Tựa như cuộc đối thoại trong phòng khách sạn lúc nãy chưa từng xảy ra vậy.
Lâu Hoài đã cho người đặt chỗ trước, sau khi ngồi xuống, không đợi bao lâu, những món ăn tinh tế lần lượt được bưng lên bàn.
Đều là món Ứng Đề thích ăn, về điểm này, anh là một người tình hoàn hảo, anh luôn nhớ cô thích ăn gì, không thích ăn gì, luôn chăm sóc cô cực kỳ chu đáo.
Trong lúc dùng bữa, hai người nói rất ít nói, hoặc có lẽ trước cảnh đẹp và món ngon như vậy, nói chuyện ngược lại sẽ phá hỏng bầu không khí.
Ăn xong, họ ngồi lại nhà hàng nghe một bản piano rồi mới rời đi. Khi trở về, họ vẫn chọn đi bộ nhưng không về thẳng mà đi đường vòng. Vừa đi vừa nghỉ, đến khi gần về tới khách sạn thì thức ăn tối nay cũng tiêu hóa gần hết, người nhẹ nhõm hẳn đi.
Về đến khách sạn, hai người tắm rửa, sau đó nằm trên giường.
Một đêm sắp trôi qua như thế.
Ứng Đề lên tiếng hỏi trước: "Bao giờ anh đi?"
Giúp phá vỡ màn đêm sắp tĩnh lặng này.
Lâu Hoài quay sang nhìn cô nói: "Anh tưởng em sẽ không hỏi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!