Chương 36: (Vô Đề)

Trong một khoảng thời gian rất dài, Ứng Đề cứ nhìn chằm chằm vào Lâu Hoài không chớp mắt.

Cô sở hữu đôi mắt hạnh, lại to tròn, khi đôi mắt ấy không chút che đậy, chỉ lẳng lặng nhìn người khác, nó mang lại cảm giác trong veo như chú nai nhỏ giữa rừng sâu.

Lâu Hoài cực kỳ thích đôi mắt này của cô.

Năm đó khi mới gặp gỡ, điểm đầu tiên thu hút anh chính là đôi mắt này.

Chỉ là khi ấy, chủ nhân của đôi mắt này vẫn còn non nớt, nên khi nhìn người khác, ngoài vẻ thuần khiết còn vương chút khát khao được giúp đỡ.

Khi ánh mắt Lâu Hoài chạm phải ánh mắt ấy, anh đã bắt trọn được tia hy vọng cầu cứu từ cô, đồng thời cũng sẵn lòng đón nhận và hồi đáp lại sự khẩn cầu đó.

Nhiều năm trôi qua, đôi mắt ấy dần trút bỏ vẻ non nớt, trút bỏ cả nỗi sợ hãi do hoàn cảnh tạo nên; duy chỉ có sự trong trẻo là chưa từng mất đi.

Ví dụ như lúc này đây, vài phần trong trẻo, vài phần mong manh, vài phần trầm tĩnh trong mắt Ứng Đề đã làm dịu đi vẻ đẹp diễm lệ trên khuôn mặt cô một cách vừa vặn, biến sự rực rỡ của cô trở thành một nụ hoa e ấp trong đêm, mang theo một sự sắc bén như đang tích tụ chờ ngày bùng nổ.

Lâu Hoài rất thích.

Chẳng ai lại không tận hưởng cảm giác một đóa hoa mong manh sắp héo tàn lại từng ngày bừng lên sức sống trong lòng bàn tay mình.

Lâu Hoài cũng vậy, chỉ là anh không thích Ứng Đề của lúc này, cô yên lặng quá mức, yên lặng đến nỗi dường như cô đang ngụy trang bản thân mình quá tốt.

Thế nên giữa anh và cô, khó tránh khỏi việc dựng lên một bức tường vô hình.

Lâu Hoài không thích điều này.

Tay phải anh đặt lên bàn, đôi mắt đen thẫm đối diện với cô.

Cuối cùng người chịu thua trước là Ứng Đề, cô rũ mắt xuống nói: "Sau khi em gái em kết thúc kỳ thực tập hè, vì biểu hiện tốt nên được giữ lại Quỹ đầu tư Tụ Hợp tiếp tục thực tập. Lúc em và Chu Nhiễm đi đánh golf thì tình cờ gặp họ đến đó xử lý công việc."

Lâu Hoài nói: "Em và cậu ta ăn cơm rất vui vẻ sao?"

Rõ ràng anh chẳng nghe lọt tai lời giải thích phía trước của cô. Ứng Đề cũng không vội, nói vào trọng tâm: "Anh ta là sếp của em gái em."

Lâu Hoài cười một tiếng, nụ cười đầy ẩn ý.

Ứng Đề không hiểu, hỏi thẳng vào vấn đề: "Anh rất để ý đến anh ta sao?"

Ánh mắt Lâu Hoài lạnh đi, anh nói: "Cậu ta ăn cơm cùng người của anh, anh quả thực rất để ý."

Nghe vậy, Ứng Đề nhướng mày.

Lâu Hoài đưa tay nắm lấy lòng bàn tay cô, cũng không vòng vo nữa mà nói thẳng: "Anh không thích em đi ăn với cậu ta lắm."

Ứng Đề thầm nghĩ, tại sao lại không muốn cô đi ăn với người đàn ông khác? Là vì quan tâm? Hay là do lòng chiếm hữu tác quái?

Hẳn là cái sau rồi. Dù anh không nghiêm túc đối đãi với tình cảm của hai người, không xem cô là bạn đời để cùng nhau tay trong tay trong tương lai, nhưng dù sao giai đoạn hiện tại cô là người của anh, tự nhiên sẽ bị dán nhãn của anh, trở thành vật sở hữu của anh, cho nên mới không thích sao?

Vậy thì sự "không thích" này chẳng phải quá rẻ mạt rồi ư?

Trước kia rốt cuộc cô bị ma xui quỷ khiến thế nào mà lại cho rằng sự "không thích" kiểu này là sự quan tâm chứ?

Đúng là tự mình đa tình, tự giam mình trong một giấc mộng đẹp đẽ nhưng phù du, cho nên đi đến bước đường ngày hôm nay, thực sự là cô tự chuốc lấy.

Ứng Đề không nắm lại tay Lâu Hoài, cô vẫn bình tĩnh nhìn anh như vậy và nói: "Anh không thích thì sau này em không làm vậy nữa."

Lâu Hoài hơi nhướng mày, rõ ràng là rất hài lòng, anh nói: "Bảo em gái em cũng tránh xa cậu ta ra một chút."

Quản cô thì còn hiểu được, sao lại lôi cả em gái cô vào, Ứng Đề nói: "Việc này thì liên quan gì?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!