Khi Ứng Đề về đến chỗ ở tại khu phố Tài chính thì đã là hơn mười một giờ đêm.
Cô đứng trước cửa nhà, không mở cửa ngay lập tức, mà nương theo ánh sáng của đèn cảm ứng hành lang, nhìn chằm chằm vào ổ khóa trước mặt đến ngẩn người.
Năm đó khi sửa sang căn nhà này, cô và Lâu Hoài đã bất đồng ý kiến về vấn đề ổ khóa.
Anh thích mở khóa bằng vân tay, tiện lợi.
Còn cô thì thích mở bằng chìa khóa, nói là như vậy mới có cảm giác thuộc về gia đình.
Có lẽ vì hiếm khi thấy cô bướng bỉnh trong chuyện nhỏ nhặt như vậy, một chút cũng không chịu cúi đầu, Lâu Hoài rốt cuộc cũng không tạt gáo nước lạnh vào cô, nên cuối cùng Lâu Hoài cũng không dội gáo nước lạnh vào cô, cửa nhà đã được lắp cả hai loại: vân tay và chìa khóa.
Lúc đó cô đã vui mừng rất lâu vì giành được chiến thắng cho mình.
Nhưng Lâu Hoài lại nói cô cố chấp, đừng nhìn bề ngoài ngoan ngoãn mềm mỏng, thực ra một khi đã bướng lên thì cũng là một người vô cùng kiên quyết.
Cố chấp, kiên quyết.
Lần đầu tiên anh dùng những từ như vậy để hình dung cô, Ứng Đề vui vẻ vì anh thực sự đã để tâm đến mình. Bây giờ nghĩ lại, có lẽ lúc đó điều anh muốn nói chính là "ngu ngốc" thì đúng hơn.
Nếu cô không ngu ngốc, sao có thể trong những lần nói chuyện về tương lai của hai người, biết rõ sự im lặng của anh là không muốn cho cô một câu trả lời rõ ràng, không muốn cho cô tình cảm cô mong muốn, vậy mà vẫn hết lần này đến lần khác tìm lý do bào chữa cho anh, hết lần này đến lần khác tự lừa mình dối người.
Giống như ổ khóa của cánh cửa này.
Thứ anh muốn rõ ràng là đơn giản tiện lợi.
Cho nên, một người phụ nữ không biết làm loạn, mãi mãi coi anh như thần thánh, toàn tâm toàn ý chỉ có một mình anh, là người anh muốn nhất.
Không cần chịu trách nhiệm, thì sẽ không có cái gọi là đạo đức thực tế trói buộc, cũng sẽ không có những chuyện vụn vặt trong cuộc sống làm phiền lòng.
Cô chỉ cần gọi là đến ngay, có thể giải tỏa chút buồn chán trong công việc tẻ nhạt của anh, thế là đủ rồi.
Thứ anh muốn chính là một người bên gối đơn giản như vậy.
Đơn giản đến mức thuận tiện, đơn giản đến mức anh chỉ cần ngoắc ngoắc ngón tay, một cú điện thoại, cô liền không quản đường xa ngàn dặm không hề do dự chạy về phía anh.
Trước đây, cô còn bao biện cho anh, nói rằng hơn năm năm qua người bên cạnh anh đều là cô, ngoài thói quen ra, còn bởi vì… thích và yêu.
Bây giờ nghĩ lại, cô giống như một công cụ thuận tay hơn, không ai lại dễ dàng thay đổi một công cụ đang dùng thuận tay cả.
Trừ khi bản thân người đó không còn muốn dùng nữa.
Nhưng Ứng Đề nghĩ, không thể được.
Cô không thể làm người bị anh thay thế.
Nếu đã đến nước này mà cô còn u mê không tỉnh, muốn tiếp tục tìm lý do cho anh, tiếp tục làm kẻ thỏa hiệp trong mối quan hệ này, thì không chỉ ông cụ Lâu cảm thấy cô không biết điều mà chính cô sẽ chán ghét bản thân mình trước tiên
Nhưng cô sẽ không chán ghét bản thân, cũng không thể chán ghét bản thân.
Thời khắc gian nan năm đó, thi đỗ đại học mà không được đi học, suýt chút nữa bị ép gả chồng để trả nợ cho bố, cô đều cắn răng ôm lấy chính mình vượt qua rồi, vậy thì vấn đề tình cảm trước mắt, cô nhất định cũng có thể giải quyết êm đẹp.
Cô có thể nói lời tạm biệt với cuộc sống như vũng lầy trong quá khứ, sau đó làm lại từ đầu.
Vậy thì, đoạn tình cảm đã tiêu tốn của cô năm năm tâm huyết và sức lực này, cũng giống như vậy.
Nghĩ thông suốt điểm này, cô lấy chìa khóa từ trong túi ra, tra vào ổ khóa, mở cửa.
Khoảnh khắc ổ khóa mở ra, không chỉ cánh cửa bên ngoài được mở, mà cánh cửa kính chống trộm bên trong cũng cùng lúc được mở ra.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!