Chương 30: (Vô Đề)

Có lẽ vì biết rằng nửa tháng sau, hai người sẽ có một khoảng thời gian dài không gặp nhau, nên Ứng Đề đặc biệt trân trọng những giây phút bên nhau không dễ gì có được này.

Chưa kể lần này là Lâu Hoài hạ mình vì cô trước.

Điều này trước đây rất hiếm khi xảy ra.

Trước đây cô cũng từng ở những đoàn phim không thể xin nghỉ, tuy Lâu Hoài có đến thăm, nhưng số lần rất ít, cuối cùng vẫn là cô đi tìm anh nhiều hơn.

Lần này anh lại rất dứt khoát, trực tiếp chuyển địa điểm làm việc đến nơi cô quay phim. Cô quay phim thường ngày ở tầng 31, còn anh làm việc ở tầng 36, thực sự rất tiện để hai người gặp nhau.

Ứng Đề nghĩ thế nào cũng cảm thấy Lâu Hoài đã chu đáo với mình như vậy, thì cô cũng không thể kéo chân anh được.

Trong điều kiện không làm chậm tiến độ quay của đoàn phim, cũng như không làm phiền Lâu Hoài làm việc, ngày nào cô cũng lên lầu tìm anh một lần.

Có khi là buổi sáng, có khi là buổi trưa, cũng có lúc là chập choạng tối.

Còn đêm khuya, hai người cùng nhau tan làm về nhà.

Do tính chất công việc của Ứng Đề, cô gần như không thể trải nghiệm cảm giác cùng anh tan làm là như thế nào, lần quay phim này đã bù đắp cho sự thiếu hụt đó.

Có vài lần đêm khuya, khi cô kết thúc một ngày quay chụp, cơ thể đã mệt mỏi rã rời, chỉ hận không thể tìm một nơi thoải mái ngủ một giấc, mỗi khi như vậy, cô quay đầu lại luôn nhìn thấy Lâu Hoài đang đứng đợi ở một bên.

Dưới màn đêm dày đặc, bóng dáng cô độc kiêu ngạo đó đủ để xoa dịu sự mệt mỏi cả ngày của cô.

Khoảng thời gian đó trôi qua vừa nhanh lại vừa chậm, trong tiềm thức, cô hy vọng thời gian có thể trôi chậm hơn một chút, bởi vì về sau, không biết phải đợi đến bao giờ mới có thể có những ngày tháng có thể cùng Lâu Hoài nắm tay tan làm như những cặp tình nhân bình thường.

Trong khoảng thời gian này cô có gặp Ôn Chiêu một lần.

Nói chính xác hơn, là cô và Lâu Hoài cùng gặp Ôn Chiêu.

Đó là vào một buổi trưa, sau khi hoàn thành cảnh quay buổi sáng, cô lên tầng 36 tìm Lâu Hoài cùng ăn trưa.

Hiếm khi thời gian nghỉ trưa dư dả, cô bèn cùng Lâu Hoài ra ngoài dùng bữa.

Nơi ăn trưa không xa, nằm ngay bên kia khu phố Tài chính.

Xung quanh các tòa nhà văn phòng cao tầng san sát, cứ đến giờ cơm trưa, người ra ngoài tìm đồ ăn không ít. Ứng Đề đã đặt chỗ trước, bèn lên lầu tìm Lâu Hoài.

Hôm đó Lâu Hoài không tăng ca, dành thời gian rảnh rỗi, đợi cô lên, anh dặn dò trợ lý Dư vài việc, sau đó đưa Ứng Đề xuống lầu.

Họ chính vào lúc này đã gặp Ôn Chiêu.

Thang máy dừng ở tầng 36, Ứng Đề cười nói với Lâu Hoài: "Em gọi món canh cá, nghe nói canh cá ở quán đó đặc biệt tươi ngon."

Cô vừa nói vừa khoác tay Lâu Hoài định đi vào trong, bỗng nhiên ngẩng đầu lên, nhìn thấy người trong thang máy, chân cô vừa nhấc lên cứ thế dừng lại giữa không trung, thế nào cũng không đặt xuống được, ngược lại còn có ý muốn rụt về.

Bốn mắt nhìn nhau, Ứng Đề ngẩn người, thần sắc Ôn Chiêu bình tĩnh.

Lâu Hoài nhìn người trong thang máy, lại nhìn người bên cạnh đang ngây người ra, đúng lúc này cửa thang máy đang khép lại từ hai phía, sắp sửa đóng chặt, Lâu Hoài vươn tay ấn nút đi xuống.

Cửa thang máy vừa khép được một nửa, lại từ từ mở ra về hai phía.

Lâu Hoài nắm tay Ứng Đề, đi về phía thang máy.

Ứng Đề gần như là bị Lâu Hoài dắt vào trong, nhận ra cô dường như không ở trong trạng thái tốt, Lâu Hoài chuyển sang ôm lấy eo cô.

Vào trong thang máy, vừa đứng vững, bên kia Ôn Chiêu liền hỏi: "Cũng xuống tầng hầm B1 à?"

Vốn dĩ trong thang máy chỉ có một mình cô ta, điểm đến của thang máy chỉ có tầng hầm B1.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!