Chương 29: (Vô Đề)

Mười giờ sáng hôm sau, hai người lên máy bay trở về Bắc Thành.

Đêm qua Lâu Hoài vẫn làm quá mạnh bạo, trong chuyện chăn gối, anh luôn có sức lực dùng mãi không hết, cũng như không bao giờ cạn kiệt những chiêu trò mới lạ. Trước đây Ứng Đề đều đặc biệt phối hợp, hoặc có thể nói làm chuyện này với người mình yêu, chú trọng chính là sự hưởng thụ, cho nên cô cũng vui vẻ cùng anh khám phá thêm nhiều niềm vui thú.

Nhưng đêm qua là ngoại lệ, trong lòng cô giấu tâm sự, hết lần này đến lần khác thất thần, Lâu Hoài kéo cô về, lại phát hiện hồn vía cô treo ngược cành cây, hỏi cô thì cô im lặng không nói. Điều này không những chẳng khiến anh dừng lại, ngược lại còn khơi dậy tính xấu trong xương tủy anh.

Những lúc như thế này, anh không thể nào dịu dàng được.

Ứng Đề bị giày vò đến mức kiệt sức.

Ngồi trên máy bay hai tiếng đồng hồ, mi mắt cô cứ sụp xuống, rõ ràng là buồn ngủ rũ rượi.

Thấy cô thỉnh thoảng lại ngáp, Lâu Hoài nói: "Ngủ một giấc đi, đến Bắc Thành anh gọi em."

Cô vịn vào cánh tay anh, tựa mặt lên đó cọ cọ, nói: "Lúc này thì tốt bụng ghê nhỉ, tối hôm qua anh làm cái gì vậy hả."

Khóe môi anh nhếch lên, cúi đầu, hôn lên má cô, sau đó ghé vào tai cô nói hai chữ.

Hai chữ th* t*c nhưng lại vô cùng thẳng thắn, nói đến mức Ứng Đề đỏ bừng cả mặt, đưa tay véo anh: "Anh…"

"Anh cái gì?"

Anh hỏi lại.

Cô nhìn anh, thấy khóe miệng anh ngậm cười, trong mắt toàn là ý trêu chọc, bèn giơ hai tay vòng qua cổ anh, đôi mắt sáng ngời cứ thế nhìn anh: "Anh có chuyện gì giấu em không?"

Một câu hỏi rất đường đột, lại còn hỏi không đầu không đuôi.

Lâu Hoài bật cười: "Ý em là gì?"

Ứng Đề "ưm" một tiếng "Thì là cái ý mà anh đang nghĩ đó."

Anh bèn đưa tay ra, nắm lấy eo cô, lúc có lúc không mà x** n*n, n*n b*p một hồi lâu mới ghé vào tai cô nói: "Ý anh đang nghĩ là ý này, chúng ta có muốn thực hiện cái ý này không?"

"…"

Ứng Đề đẩy anh ra, trừng mắt lườm anh một cái, nhắm mắt nghỉ ngơi.

Lâu Hoài nhìn cô, khẽ cười.

Ý cười của anh tuy rất nhẹ, nhưng ngặt nỗi lời trêu chọc lúc trước vẫn còn rành rành ngay đó, Ứng Đề nghe mà đỏ mặt tía tai, mở mắt nhìn về phía anh, liền thấy đôi mắt vốn bạc tình ngày thường của anh lúc này lại tràn ngập ý xuân nhìn cô, bốn mắt nhìn nhau, tất cả đều là tình ý.

Cũng chính khoảnh khắc này, Ứng Đề nghĩ, tại sao cô lại phải vì một câu nói, một lời đe dọa của ông cụ mà từ bỏ người này chứ?

Hơn nữa lời ông cụ nói có tin được không?

Ông ấy nói Lâu Hoài sang năm kết hôn, thì Lâu Hoài sẽ sang năm kết hôn sao?

Lâu Hoài cũng đâu phải loại người bắt cá hai tay.

Ứng Đề nghĩ, cô phải tranh thủ tìm thời gian ngửa bài với Lâu Hoài.

Nếu lời ông cụ nói là thật, cô cũng sẽ không phải là người ngồi chờ chết.

Nghĩ đến đây, cô vươn tay nắm lấy tay anh, siết chặt mấy cái, sau đó buông ra, tìm một tư thế thoải mái, chìm vào giấc ngủ say.

Trở về Bắc Thành, Ứng Đề nghỉ ngơi một ngày, sau đó bước vào quá trình học tập bận rộn cho bộ phim mới.

Kịch bản lần này chủ yếu tập trung vào các cảnh quay chốn công sở ngành tài chính, nhà sản xuất Cao Phàm đã liên hệ xong với Quỹ đầu tư Tụ Hợp, đợi tất cả các nhân viên chủ chốt tập hợp đông đủ, bọn họ bắt đầu quá trình trải nghiệm thực tế chốn công sở đầy căng thẳng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!