Khi nhận được tin nhắn Wechat của Ứng Đề, Lâu Hoài đang cùng ông cụ kiểm tra sức khỏe ở bệnh viện Đông y.
Ông cụ lớn tuổi rồi, đi lại đôi khi cũng có lúc bất tiện. Đêm qua đang ngủ, đến nửa đêm thấy khát nước bèn dậy rót nước uống, có lẽ do vừa mới tỉnh, đầu óc còn chưa tỉnh táo nên bị vấp ngã. Cứ tưởng không sao, sáng nay dậy mới phát hiện đầu gối đã sưng vù.
Chú Vương, tài xế theo ông cụ đã nhiều năm, không dám chậm trễ, một mặt đưa ông cụ đến bệnh viện kiểm tra, một mặt gọi điện thông báo cho Lâu Hoài.
Kiểm tra một hồi, cũng không có vấn đề gì lớn, chẳng qua là lớn tuổi rồi, tốc độ tan máu bầm không nhanh bằng người trẻ tuổi.
Xét thấy ông cụ bị cao huyết áp, tim mạch những năm gần đây cũng không tốt lắm, Lâu Hoài dứt khoát bảo bác sĩ làm một cuộc kiểm tra tổng quát toàn diện.
Trong thời gian đó, anh không tránh khỏi việc phải nghe vài cuộc điện thoại công việc.
Ông cụ thấy anh như vậy bèn nói: "Bận rộn đến thế sao, yên lặng ở bên cạnh ông già này làm cái kiểm tra sức khỏe cũng khó khăn đến vậy à?"
Nghe vậy, tay đang gõ chữ của Lâu Hoài dừng lại, ngẩng đầu nhìn ông một cái, nói: "Năm xưa ông chẳng phải cũng trải qua như vậy sao, cháu có bận hay không trong lòng ông rõ nhất."
"…"
Ông cụ hừ một tiếng.
Làm xong mục kiểm tra cuối cùng, Lâu Hoài đưa ông cụ về phòng bệnh nghỉ ngơi, thấy ông không còn việc gì nữa bèn định rời đi, ông cụ lại nói: "Cháu có thể vì nó mà dành ra nửa ngày đưa đi khám bác sĩ, lại không có thời gian ở bên cạnh ông sao?"
Lâu Hoài cười một cái, nói: "Còn cho người theo dõi cháu cơ à?"
"Không trông chừng có được không? Nếu không trông chừng, ông sợ cháu quên mất bên nào mới là người nhà mà cháu nên nhớ đến."
"Cháu không giống ông, tuổi tác tăng lên nhưng tấm lòng lại chẳng rộng mở thêm chút nào."
Hai người bóng gió mỉa mai nhau một hồi. Lâu Quan Kỳ biết tính cách đứa cháu này không giống đám con cháu khác trong nhà, phàm chuyện gì cũng nghe lời ông răm rắp. Người trước mặt này chủ kiến rất lớn, nếu không thì sao có thể tranh đấu vượt qua bao nhiêu người, tiếp nhận đại quyền nhà họ Lâu từ tay ông?
Ông cũng không vòng vo nữa, nói thẳng: "Nói chuyện với ông một lát, nói rõ ràng rồi cháu có thể đi."
Lâu Hoài cũng đáp lại dứt khoát: "Đơn thuần ngồi nói chuyện với ông thì đương nhiên được, nhưng nếu bàn chuyện kết hôn thì miễn đi ạ."
Lâu Quan Kỳ nghĩ thầm, không hổ là người được tuyển chọn kỹ lưỡng, từng li từng tí đều mang theo sự kiêu ngạo bất khuất.
Người khác muốn từ chối phải suy nghĩ rất lâu xem nên nói thế nào cho khéo, đến chỗ anh, chỉ cần vài chữ nhẹ tênh là đủ.
Lâu Quan Kỳ hỏi: "Thật sự không muốn kết thông gia với nhà họ Ôn à?"
Lâu Hoài vốn không muốn ở lại lâu, nghe thấy lời này, anh nhìn trái nhìn phải, kéo một chiếc ghế qua, ngồi xuống bên cạnh ông cụ, sau đó chọn lựa một hồi trong giỏ trái cây bên cạnh, chọn một quả chuối, vừa bóc vỏ vừa nói: "Lâu gia nhiều người như vậy, ai mà chẳng nối dõi tông đường được. Cháu ngồi lên vị trí này, nhưng cháu chưa từng có ý định ngồi cả đời, cũng không cảm thấy tương lai vị trí này nhất định phải truyền cho con của cháu."
Nói rồi, anh nhìn ông cụ một cái: "Xã hội văn minh hiện đại rồi, người có tài mới đảm nhiệm được."
Nói đến đây, anh hơi dừng lại, đưa quả chuối đã bóc vỏ xong đến trước mặt ông cụ, cười nhạt: "Ông nói có đúng không? Ông nội."
Ý cười trong mắt anh quá nhạt, cả người lại cực kỳ thong dong, ngược lại càng làm nổi bật sự thâm sâu khó lường của anh lúc này.
Nhìn nhau vài giây, Lâu Quan Kỳ cầm lấy quả chuối từ tay anh, nói: "Cho nên, cháu vẫn không muốn đi theo con đường ông đã vạch ra đúng không?"
Lâu Hoài không trực tiếp trả lời, mà nói: "Năm xưa ông bắt bố nhất định phải cưới mẹ, sau này hai người họ ra sao ông cũng biết rồi đấy."
Nói rồi, anh dừng lại một chút, cả người ngả ra sau, vẫn là dáng vẻ nhẹ nhàng như mây bay đó: "Ông à, ông biết tại sao cháu lại muốn lấy đi vị trí này từ tay ông không?"
Đôi mắt đục ngầu nhưng sắc bén như sói của Lâu Quan Kỳ nhìn chằm chằm vào anh, nói: "Tại sao?"
Lâu Hoài nhìn ông chăm chú, hồi lâu sau, anh nói: "Vì để…"
Đúng lúc này, điện thoại của anh đột nhiên rung lên một cái.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!