Chương 25: (Vô Đề)

Lâu Hoài đợi mùi khói thuốc trên người mình tan hết, cơn giận cũng đã lắng xuống mới quay trở lại phòng.

Đúng như anh dự đoán, Ứng Đề đang ngủ say.

Căn phòng rộng lớn, chiếc giường cũng rộng thênh thang, cô ôm chăn cuộn mình thành một khối, trông thật nhỏ bé và yếu ớt.

Dường như cô đang mơ thấy điều gì đó không vui, ấn đường nhíu chặt, kết hợp với tư thế ngủ hiện tại, có thể nói là vô cùng bất an.

Lâu Hoài đứng ở cửa, khép hờ cánh cửa lại, lẳng lặng nhìn cô.

Nhìn người con gái đã ở bên cạnh anh suốt những năm qua, người khiến cuộc sống căng thẳng của anh có được những phút giây thả lỏng.

Sống hơn ba mươi năm, thứ anh muốn chưa bao giờ nhiều, ngoài cả cái nhà họ Lâu này ra, thì thứ còn lại e rằng chính là người trước mắt.

Ông cụ kiên quyết sẽ không để cô bước chân vào cửa, chuyện này ai cũng biết, ngay cả anh và Ứng Đề đều rõ ràng trong lòng.

Nhưng việc bước chân vào cửa nhà họ Lâu quan trọng đến thế sao?

Khoan nói đến chuyện ông cụ không cho phép, bản thân Lâu Hoài cũng sẽ không đưa cô vào nhà họ Lâu.

Nhà họ Lâu, một nơi bề ngoài huy hoàng tráng lệ, nhưng bên trong lại trống rỗng mục nát, đè nén khiến người ta không thở nổi, anh thật sự không nỡ để cô dính dáng vào dù chỉ một chút.

Những năm này, Ứng Đề vẫn cứ quấn quýt anh, yêu anh, tình cảm chỉ tăng không giảm, còn ông cụ ngoại trừ lần có chút lời ra tiếng vào cách đây hai năm thì không nói thêm gì nữa. Hai bên bình an vô sự, sóng yên biển lặng, Lâu Hoài đã sớm quen với lối sống này, cũng vui vẻ tận hưởng nó, đến mức anh suýt quên mất rằng, những ngày tháng buông thả, tự do tự tại như thế này, làm sao ông cụ có thể cứ để anh tùy ý làm càn mãi được.

Năm năm cũng là khoảng thời gian kha khá rồi.

Nhiều hơn nữa thì chính là quá trớn rồi.

Cho nên sợi dây thừng mà ông cụ thả lỏng bao năm qua, giờ đã chuẩn bị thu lại rồi.

Nhưng Lâu Hoài có cam tâm tình nguyện nghe theo không?

Anh đứng ở cửa, nhìn bóng người trên giường hồi lâu.

Lâu đến mức người đang ngủ say dường như bị quấy rầy, xoay người, từ từ mở mắt, mơ màng nhìn về phía anh một cái, sau đó lại nhắm mắt, quay sang hướng khác ngủ tiếp.

Nhưng Lâu Hoài biết, cô không ngủ được nữa.

Quả nhiên, chưa đến hai giây, người trên giường đột nhiên tung chăn, nhìn về phía anh. Tưởng mình bị ảo giác, cô còn dụi mắt hai cái, thấy đúng là anh đang đứng ở cửa, mắt cô sáng lên, sau đó cười tít mắt nhảy xuống giường, chạy về phía anh.

Giường cách cửa cũng chẳng mấy bước chân.

Chẳng mấy chốc, một thân thể mềm mại ấm áp đã lao vào lòng anh, ôm anh thật chặt, giọng nói tràn đầy tủi thân: "Sao họp lâu thế?"

Lâu Hoài hỏi: "Đói rồi à?"

Người trong lòng cọ cọ, lại ôm anh chặt hơn chút nữa, nói: "Không, là nhớ anh, nhớ anh đến đói cả bụng."

Bất chợt, Lâu Hoài bật cười.

Năm đó, tay anh đã đưa ra, dừng lại giữa không trung hồi lâu, vậy mà người đang ngồi bệt dưới đất kia, từ đầu đến cuối chẳng dám ngẩng đầu nhìn anh lấy một cái.

Kể cả sau này được anh đưa về nhà, thời gian đầu đi đường lúc nào cũng cúi gằm mặt, nói chuyện với anh thì ấp úng mãi mới được một câu, khuôn mặt thì đỏ bừng như đèn giao thông. Một người như thế, được anh từng bước nuôi dưỡng, từng bước dẫn dắt, mới trở nên to gan lớn mật, cởi mở dám bày tỏ tình cảm và d*c v*ng như hiện tại.

Một người do chính tay anh vun trồng như vậy, một người mà mọi phương diện đều hợp ý anh như vậy.

Anh còn chưa chơi chán.

Bảo anh bây giờ buông tay?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!