Bên ngoài cửa sổ là dòng sông ánh đèn rực rỡ, uốn lượn quanh co, dưới màn đêm, thắp sáng cả thành phố.
Cúp điện thoại, Lâu Hoài nhất thời cũng không biết làm gì, anh ném điện thoại lên cái bàn phía sau, tiếp tục cầm điếu thuốc còn chưa cháy hết trên tay, đứng trước cửa sổ sát đất, nhìn ngắm cảnh đêm bên ngoài, chậm rãi hút thuốc.
Khi điếu thuốc cháy hết, bên ngoài truyền đến tiếng quẹt thẻ cửa, một lát sau, trợ lý Dư cầm một tập tài liệu bước vào.
Lâu Hoài dụi tắt đầu thuốc vào gạt tàn, nhận lấy tập tài liệu trợ lý Dư đưa tới, lật vài trang, hỏi: "Bên kia vẫn chưa chịu nhả ra à?"
Lần này bọn họ muốn đầu tư vào một doanh nghiệp về trí tuệ nhân tạo. Vì đây là doanh nghiệp có vị thế trong ngành, phía sau còn có chính phủ chống lưng, cộng thêm người sáng lập cũng không phải lần đầu khởi nghiệp, đã quá rành rẽ những mánh khóe lắt léo trong giới đầu tư, nên lần này họ cực kỳ cẩn trọng. Các điều khoản đầu tư được cân nhắc kỹ càng hết lần này đến lần khác, chỉ sợ cuối cùng lại thành ra công cốc, dâng hết thành quả cho nhà đầu tư hưởng.
Theo lý mà nói, những dự án đầu tư như thế này không cần Lâu Hoài phải đích thân ra mặt, cứ ném cho nhân viên đầu tư cấp dưới làm là được.
Nhưng ông cụ nhà họ Lâu lại cố tình chỉ định dự án này nhất định phải do anh đích thân xử lý.
Những năm gần đây, cùng với chủ trương chấn hưng đất nước bằng khoa học kỹ thuật, trí tuệ nhân tạo ngày càng trở nên nóng sốt. Thế mạnh của nó có thể nói là lan tỏa mạnh mẽ, tác dụng đã len lỏi vào mọi ngành nghề.
Mảng kinh doanh mà nhà họ Lâu điều hành vốn dĩ đã bao gồm nhiều ngành nghề, tầm nhìn của ông cụ cũng xa rộng, biết một doanh nghiệp muốn phát triển lâu dài thì phải nương theo chính sách quốc gia, nương theo trào lưu phát triển của thời đại, nếu không sẽ dễ bị dậm chân tại chỗ.
Lâu Hoài vốn xuất thân từ đầu tư, dự án này để anh đích thân ra mặt xử lý vốn chẳng có gì.
Nhưng khi đến Tô Thành, đàm phán với các bên suốt nửa tháng trời mà dự án vẫn dậm chân tại chỗ, chẳng có chút tiến triển nào.
Một mặt là do những lo ngại từ phía công ty mục tiêu, mặt khác dường như có kẻ đang ngấm ngầm gây khó dễ, ngáng đường.
Ban đầu Lâu Hoài tưởng rằng phía chính phủ không chịu nhả ra, muốn ép bên anh nhượng bộ trong các điều khoản đầu tư. Dù sao nếu một doanh nghiệp phát triển lớn mạnh sẽ đóng vai trò rất lớn đối với sự phát triển kinh tế và giải quyết vấn đề việc làm tại địa phương. Thậm chí đối với các quan chức chính phủ mà nói, đây cũng là một thành tích để chứng minh năng lực trên con đường thăng quan tiến chức.
Mãi cho đến khi lật xem xong xấp tài liệu trợ lý đưa tới, anh mới vỡ lẽ, tại sao ông cụ Lâu lại yêu cầu anh phải đích thân xử lý dự án này.
Đây là đang đi đường vòng để gây khó dễ cho anh.
Chuyện nhà họ Ôn cũng như việc nhúng tay thu mua Tung Tâm cuối cùng cũng khiến ông cụ cảm thấy, đứa cháu trai được ông coi trọng nhất này, hai năm gần đây thực sự quá không nghe lời, cho nên khi cần thiết, phải gõ đầu một chút.
Ý nghĩ này vừa xuất hiện, điện thoại đã vang lên.
Người gọi đến là chị gái Lâu Như Nguyện.
Lâu Hoài dời mắt, liếc nhìn điện thoại, lại ngẩng đầu nhìn trợ lý Dư.
Trợ lý Dư cực kỳ tinh ý, lập tức lùi lại một bước, xoay người rời đi.
Đợi cửa đóng lại, Lâu Hoài lúc này mới đặt báo cáo tài liệu trong tay xuống, cầm điện thoại lên, đi đến trước cửa sổ sát đất, nghe máy.
Vừa mới kết nối, Lâu Như Nguyện đã nói: "Chuyện ở Tô Thành xử lý vẫn thuận lợi chứ?"
Thoạt nhìn là quan tâm, thực chất là ngầm châm chọc mỉa mai.
Lâu Hoài nói: "Mấy hôm trước mẹ còn gọi điện cho em, nói một thời gian nữa bà sẽ về, muốn hai chị em chúng ta cùng đi đón bà."
Lâu Như Nguyện lập tức không vui, nói: "Dự án Tung Tâm kia em nắm lâu như vậy cũng được rồi đấy, em càng ép chặt, bên nhà họ Ôn càng khó sống, em cho rằng phía ông nội có thể bỏ qua sao?"
Lâu Hoài cười một tiếng, không thèm để ý: "Ông cụ không phải vẫn chưa tìm em sao?"
Lâu Như Nguyện lập tức cười: "Có phải mấy năm nay em sống thuận buồm xuôi gió quá nên quên mất tính khí của ông nội rồi không? Chuyện nhà họ Ôn, chưa nói đến việc con cáo già Ôn Hữu Lương chịu hạ mình xin lỗi cục cưng bảo bối của em, thì mấy ông chú bác trong nhà cũng đang ra sức "kể công" em trước mặt ông nội đấy. Em tưởng ông nội không tìm em là vì không muốn tìm sao?"
Không đợi Lâu Hoài trả lời.
Lâu Như Nguyện chuyển giọng, vô cùng nhỏ nhẹ nói: "Em mà còn không cúi đầu, tiếp tục làm bậy, người ông nội tìm sẽ là cô ta đấy."
"Cô ta" ở đây là chỉ ai, không cần nói cũng biết.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!