Sáng sớm hôm sau, Ứng Đề mơ màng tỉnh dậy.
Trong cơn mê man dường như có ai đó đang chạm vào cô, khiến cô cảm thấy dính nhớp khó chịu. Theo phản xạ sinh lý, cô muốn né tránh, dù sao đang ngủ ngon mà bị làm phiền thì chất lượng giấc ngủ cũng bị ảnh hưởng rất nhiều.
Nhưng cô càng trốn, người kia dường như cố ý, càng bám riết lấy.
Giống như kiểu cô chạy người đó đuổi vậy.
Thật sự bị quấy rầy đến mức không chịu nổi, Ứng Đề mở mắt ra.
Chỉ thấy người đang trêu chọc cô là Lâu Hoài.
Thấy cô đã tỉnh, anh cúi người xuống, hôn lên khóe môi cô, nói: "Anh về xử lý công việc trước, tuần sau sẽ quay lại."
Ứng Đề lập tức tỉnh táo hẳn, cô nói: "Gấp vậy sao?"
Anh đã bước xuống giường, vừa thay quần áo vừa nói: "Lát nữa có cuộc họp quan trọng."
Ứng Đề đang ngồi trên giường, nghe vậy liền xốc chăn bước xuống.
Lúc này Lâu Hoài đang đeo đồng hồ.
Cô bèn cầm lấy chiếc cà vạt bên cạnh, giúp anh thắt.
Lâu Hoài cũng phối hợp, cơ thể lười biếng dựa vào tủ, cúi đầu để cô thao tác.
Anh cao gần một mét chín, còn cô chỉ khoảng một mét bảy, nếu anh không cúi đầu phối hợp thì thật sự rất khó làm.
Thắt xong cà vạt, Ứng Đề lại giúp anh chỉnh trang âu phục, sau đó cô nhìn cúc áo trước ngực anh, nói: "Ngay cả thời gian ăn sáng cũng không có sao?"
Anh cúi đầu, tìm kiếm hơi thở của cô, nói: "Lần sau về sẽ cùng em ăn cho thỏa thích."
Cô còn lâu mới tin lời anh.
Nhưng có hy vọng còn hơn không có gì để mong chờ.
Ứng Đề tiễn anh ra cửa, vốn định tiễn xuống tận lầu, anh nói: "Em về ngủ bù đi, lát nữa dì Tôn sẽ qua nấu cơm cho em."
Anh đi đến cửa, dường như không yên tâm, quay đầu lại, tầm mắt hạ xuống, nhìn chằm chằm vào bắp chân cô một lúc, sau đó mới dời mắt lên nhìn cô, nói: "Mấy ngày này đừng đụng nước, anh đã sắp xếp bác sĩ đến khám tại nhà, có vấn đề gì thì tìm bác sĩ."
Ứng Đề nói vâng, bước tới, đứng trước mặt anh, nhìn anh thật lâu rồi mới đưa tay ôm lấy anh, nói: "Anh cũng vậy, công việc bận rộn đến đâu cũng phải ăn cơm ngủ nghỉ đàng hoàng, em sẽ ngoan ngoãn ở nhà đợi anh về."
Lâu Hoài nhớ tới chuyện gì đó, vừa xoa vai cô vừa hỏi: "Em chắc chắn lúc anh về, em sẽ có ở nhà chứ?"
Sao vẫn còn ghi thù chuyện lần trước cô thất hứa vậy.
Trán cô tựa vào ngực anh, nói: "Sẽ như vậy mà, chỉ có một lần đó thôi, sau này sẽ không bao giờ như vậy nữa."
Lâu Hoài ừ một tiếng, giọng nhàn nhạt, cũng không biết có nghe lọt tai hay không.
Ứng Đề ngẩng đầu, mím môi cười, sau đó kiễng chân lên, hôn nhẹ lên khóe môi anh nói: "Anh có thể về đây em vui lắm."
Lâu Hoài cười, dường như có chút bất lực, giơ tay dùng đầu ngón tay miết nhẹ khóe môi cô một lúc. Hồi lâu sau, tay anh di chuyển ra sau, giữ lấy gáy cô, kéo mạnh người vào trong lòng, cùng lúc đó, anh cúi đầu xuống.
Hai người triền miên ở cửa một hồi lâu.
Có lẽ vì sắp chia xa, cả hai đều luyến tiếc, đều dùng hết sức lực để chiếm lấy hơi thở của đối phương.
Thứ cuối cùng tách họ ra là một cú điện thoại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!