Chương 18: (Vô Đề)

Cuối cùng Ôn Thư Du vẫn phải xin lỗi Ứng Đề.

Về phần trong lời xin lỗi ấy có bao nhiêu chân tình, chẳng ai quan tâm.

Ôn Thư Du thực sự uất ức, từ nhỏ đến lớn chưa ai đối xử với cô ta như vậy. Cho dù cô ta sai mười mươi, bố mẹ đều sẽ ra mặt giúp cô ta dàn xếp, đây là lần đầu tiên kể từ khi lớn đến nay, bố mẹ cô ta không thể dàn xếp cho cô ta, ngược lại còn bắt cô ta phải cúi đầu đi xin lỗi.

Ôn Thư Du nuốt không trôi cục tức này, cũng chẳng màng đến đại cục gì nữa, trừng mắt lườm Ứng Đề một cái thật dữ tợn, rồi khóc lóc chạy khỏi phòng bao.

Vở kịch ồn ào này cuối cùng cũng tạm thời hạ màn, Lâu Như Nguyện im lặng nãy giờ đứng ra làm người hòa giải, nói: "Ôn tổng, hôm nay thực sự xin lỗi."

Ôn Hữu Lương cười nói: "Đâu có đâu có."

Lại nhìn sang Ứng Đề ở bên cạnh, nói: "Cô Ứng, con gái út bị tôi chiều hư rồi, làm việc không có chừng mực, mong cô đừng chấp nhặt với nó."

Ông ta ôn hòa lễ độ như vậy ngược lại nằm ngoài dự đoán của Ứng Đề, cô đè nén những suy nghĩ đang dâng trào trong lòng xuống, gật đầu với ông ta, đang định mở miệng nói chuyện thì Lâu Hoài lại bóp nhẹ tay cô, nói: "Trà sắp nguội rồi."

Hoàn toàn không để Ôn Hữu Lương vào mắt.

Ôn Hữu Lương cũng là người có tính khí tốt, không để tâm việc bị ghẻ lạnh như vậy, thấy sắc mặt Lâu Hoài tuy không được tốt lắm, trông có vẻ trầm ngâm, nhưng đã bớt u ám hơn nhiều so với lúc mới gặp, ông ta biết mục đích đến xin lỗi hôm nay đã đạt được rồi, còn chuyện thu mua Tung Tâm thì đành để hôm khác bàn lại.

Ông ta cười nói: "Bên phía tôi còn có chút việc, không làm phiền mọi người họp mặt nữa, hôm nào chúng ta lại tụ họp sau nhé."

Dứt lời, ông ta đưa con gái lớn Ôn Chiêu rời đi.

Đợi người nhà họ Ôn đi xa rồi, Lâu Như Nguyện cũng chẳng thèm giả vờ nữa, ném thẳng cái cốc trong tay sang một bên, mắt nhìn Ứng Đề nhưng lời lại nói với Lâu Hoài: "Hôm nay em làm ra cái màn này, về nhà định ăn nói với ông nội thế nào đây?"

Nghe vậy, Ứng Đề mím chặt môi, nhìn Lâu Hoài.

Ông cụ nhà họ Lâu những năm đầu lập nghiệp phát triển ở bên Cảng Thành. Cảng Thành đầu những năm sáu mươi bảy mươi, đang là lúc phồn hoa rực rỡ, cơ hội nhiều, nhưng cũng đồng nghĩa với nguy hiểm trùng trùng.

Ông cụ Lâu chính là trong một thời đại và môi trường phức tạp như vậy, từng bước đưa nhà họ Lâu phát triển lớn mạnh, thời trẻ ông cụ cũng là người dám xông pha dám liều mạng, mấy lần đều chết đi sống lại, mãi đến những năm chín mươi, đón nhận thời kỳ phồn vinh nhất của Cảng Thành, ông cụ lại kiên quyết chuyển hướng, đưa cả gia đình lên phía Bắc.

Tổ tiên ông cụ là người Bắc Thành, những năm đó tuy cắm rễ phát triển ở Cảng Thành, nhưng lúc đó đưa cả gia đình chuyển về, ngược lại càng giống lá rụng về cội hơn. Người ngoài cười nói, ông cụ này có tuổi rồi, cũng đến lúc biết mệnh trời rồi.

Nhưng những năm này ở bên cạnh Lâu Hoài, Ứng Đề đã tìm hiểu bối cảnh khi đó, chỉ biết rằng, ông cụ Lâu làm vậy hoàn toàn không phải vì lý do ấy.

Một người có khứu giác thương trường nhạy bén như vậy, có thể nổi bật giữa sóng gió thời đại, trở thành người xuất sắc của một thời đại, sao có thể về già lại khuất phục nhận mệnh được.

Sau này cũng chứng minh, sự lựa chọn của ông cụ Lâu là đúng.

Ứng Đề chỉ gặp ông cụ Lâu một lần, người đã già rồi, nếp nhăn và đồi mồi có thể thấy khắp nơi trên khuôn mặt ông, nhìn qua là một ông lão rất hiền từ, nhưng Ứng Đề nhìn ông, chỉ cảm thấy sợ hãi.

Cô biết, mặc dù người cầm quyền hiện nay đã đổi thành Lâu Hoài, nhưng trên dưới cả nhà họ Lâu vẫn là do một mình ông cụ Lâu định đoạt.

Cô không kìm được lo lắng cho Lâu Hoài.

Lâu Hoài ngược lại nhìn cô một cái, gắp cho cô miếng cá vào bát, nói: "Ăn nhiều chút, dạo này em gầy đi rồi."

Ứng Đề cầm đũa, không biết nói gì.

Bên này Lâu Hoài an ủi cô xong, lại đi trả lời chị gái mình, có điều anh không nói tiếp về vấn đề này, mà nói sang chuyện khác: "Mẹ rất nhớ chị, chị khi nào thì về thăm bà ấy?"

Mắt Lâu Như Nguyện lập tức nheo lại: "Tiểu Hoài, chị nhớ là chúng ta đang bàn chuyện của em."

Lâu Hoài dửng dưng: "Chuyện của em em không muốn bàn, em muốn nói chuyện của mẹ."

Lâu Như Nguyện lấy khăn giấy lau tay, coi như không nghe thấy, nói: "Ôn Hữu Lương hôm nay vì Tung Tâm mới cúi đầu trước bậc con cháu như em, em nghĩ kỹ sau này phải làm thế nào chưa?"

Lâu Hoài vẫn giữ thái độ dửng dưng không lay chuyển: "Mẹ có mấy câu muốn nhờ em chuyển lời cho chị."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!