Chương 16: (Vô Đề)

Xe dừng ngay bên đường.

Một chiếc Maybach màu đen.

Anh dường như đặc biệt ưu ái dòng xe Maybach màu đen, bất luận đi công tác ở đâu, dòng xe này đều là tiêu chuẩn di chuyển của anh.

Lúc này người anh đang dựa vào xe, một tay cầm điện thoại áp sát tai nghe, một tay thì kẹp điếu thuốc.

Trên đường xe cộ như mắc cửi, người qua kẻ lại, ngay cả ánh đèn cũng rực rỡ sắc màu, trong cảnh đêm phù hoa như vậy, đến gió cũng phải nhường đường cho anh.

Anh chỉ đứng đó, làm việc của mình.

Nhưng trong mắt Ứng Đề, đó chính là cả thế giới của cô.

Anh đột nhiên xuất hiện lần nữa ở nơi cô có thể chạm tới, rõ ràng hai ngày trước anh nói không có thời gian đến đón cô, nhưng lúc này anh lại qua đây rồi.

Bảo cô làm sao không bất ngờ, không kích động cho được?

Cô nhìn anh, lồng ngực nóng hổi, từ từ phập phồng.

Vừa rồi lúc chạy ra, là trạng thái rất cấp thiết, không kịp chờ đợi, muốn được gặp anh, nhưng lúc này gặp được thật rồi, nhìn dáng vẻ xử lý công việc của anh, cô lại không tiện bất chấp tất cả chạy tới, nhào vào lòng anh.

Cô nhìn anh, vừa do dự chần chừ, vừa dè dặt tiến về phía trước.

Anh đến rất vội vàng, chiếc cà vạt và bộ âu phục vốn luôn được chỉnh tề không một kẽ hở, giờ hoặc là bị lệch, hoặc là xuất hiện những nếp nhăn nhỏ. Một người mắc chứng ám ảnh cưỡng chế nặng như anh, vốn rất khó chấp nhận sự tồn tại của những điều không hoàn hảo trên người mình.

Nhưng tối nay lại là một ngoại lệ.

Khi khoảng cách chỉ còn hai bước chân, Ứng Đề dừng bước, trùng hợp thay, vừa đúng lúc anh kết thúc cuộc gọi. Anh cầm điện thoại xoay người lại, khẽ ngước mắt, vừa vặn chạm phải ánh mắt cô từ xa.

Gió đêm thổi qua, làm rối những sợi tóc mai bên thái dương Ứng Đề.

Cô nắm chặt tay, cứ đứng như vậy, nhìn anh không chớp mắt.

Lâu Hoài ném điện thoại ra ghế sau xe, vẫy tay với cô.

Cô cắn nhẹ môi, trong mắt đã lấp lánh ánh sao, đó là hơi nước ấm nóng đang dâng lên.

Cô bước tới hai bước, tựa vào ngực anh, ôm chặt lấy anh.

Tay Lâu Hoài dừng giữa không trung một lát, chốc lát sau, đặt lên lưng cô, cúi đầu nhìn cô, hỏi: "Còn uất ức không?"

Trong cuộc điện thoại hôm đó anh cũng từng hỏi cô câu tương tự.

Cô trả lời là không.

Thực ra làm sao có thể không chứ.

Cô chẳng qua chỉ là thích anh, yêu con người anh, một chuyện đơn thuần như vậy, cô cũng chẳng cản trở ai. Trai chưa vợ gái chưa chồng, yêu đương không phải là chuyện rất bình thường sao?

Tại sao cô chỉ là yêu một người, lại có người năm lần bảy lượt làm khó cô.

Giống như cô đã phạm phải sai lầm không thể tha thứ gì đó.

Nhưng cô chỉ đơn thuần yêu người này mà thôi.

Ứng Đề gục đầu vào ngực anh, lặng lẽ rơi nước mắt.

Một mảng ẩm ướt lan ra trên ngực anh, thực ra mấy năm sau này Ứng Đề rất ít khóc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!