Chương 14: (Vô Đề)

Trợ lý Dư thật sự sắp điên rồi.

Mấy ngày nay anh ta theo Lâu Hoài đi công tác khắp nơi, công việc đã đủ bận rộn, ngay cả thời gian nghỉ ngơi cũng không có, ai mà ngờ được, cô con gái út nhà họ Ôn lại gây chuyện cho anh ta.

Ôn Thư Du ngu ngốc một lần thì thôi đi, phía Lâu Hoài cũng không so đo, ngược lại nhìn thấy cây hành non yếu ớt mình nuôi lúc đầu giờ đã trưởng thành thành một đóa hoa hồng biết đâm người, trong lòng còn khá vui vẻ.

Ứng Đề chưa bao giờ dễ dàng đắc tội với ai, làm việc cũng biết nhìn trước ngó sau, trừ khi chạm đến giới hạn của cô, còn không cô đều chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không.

Đó còn là lần đầu tiên Lâu Hoài thấy cô biết cắn người, đâm người khác.

Khi trợ lý Dư đưa video này đến trước mặt anh, Lâu Hoài không hề tức giận, chỉ xem đi xem lại mấy lần rồi hỏi Ứng Đề có bị thương không, đương nhiên là không.

Lâu Hoài rất hài lòng với câu trả lời này, bảo anh ta gỡ video xuống, đồng thời đánh tiếng với ngân hàng, dừng hai khoản vay quan trọng của nhà họ Ôn.

Phía nhà họ Ôn cũng là người thông minh.

Bọn họ đương nhiên sẽ không tin Lâu Hoài vì một người phụ nữ mà làm to chuyện, chỉ cảm thấy dù sao cũng là người phụ nữ đầu tiên Lâu Hoài giữ bên cạnh lâu nhất, anh còn chưa chán, người ngoài sao có thể bắt nạt người của anh.

Người ta nói đánh chó cũng phải ngó mặt chủ.

Nhà họ Ôn mắng mỏ cô con gái út, làm lại thủ tục vay vốn, quy trình phiền phức hơn trước rất nhiều, nhưng may mà Lâu Hoài cũng không có động thái gì thêm, chuyện cũng coi như qua rồi.

Mọi người đều vui vẻ.

Trợ lý Dư cứ nghĩ, Ôn Thư Du không đến mức ngu ngốc như vậy, ai ngờ được, cô ta thế mà lại có thể ngu ngốc đến thế.

Đá phải tấm sắt một lần chưa đủ, còn muốn làm thêm lần nữa.

Cô ta cũng không nghĩ xem, Ứng Đề là người cô ta có thể bắt nạt sao?

Khi chuyện bên phía Hàng Châu truyền đến tai trợ lý Dư, anh ta nhìn những tòa nhà cao tầng này, thật sự muốn bắt Ôn Thư Du tới, ném xuống cho xong.

Cũng không biết gia tộc lớn như nhà họ Ôn, luôn xảy ra chuyện đấu đá lẫn nhau, làm sao cô ta có thể sống đơn thuần đến tận bây giờ.

Sao lại chẳng có tý đầu óc nào vậy chứ.

Lâu Hoài vẫn đang họp, lần này là cuộc họp của mấy công ty chi nhánh, tập hợp một nhóm quản lý cấp cao trong và ngoài nước.

Do chênh lệch múi giờ, tập hợp được nhiều người như vậy không dễ dàng, trợ lý Dư cũng hiểu lúc này nếu làm phiền công việc của Lâu Hoài, thì sau đó anh ta nên nhanh chóng cuốn gói cút đi cho rồi.

Ứng Đề quan trọng, nhưng so với công việc và sự nghiệp, cô có vẻ không quan trọng bằng.

Lâu Hoài sẽ không vì tình cảm nam nữ mà bỏ mặc công việc. Anh nếm mật nằm gai bao nhiêu năm, mới khó khăn nắm được đại quyền nhà họ Lâu trong tay, con đường sau này càng phải vững chắc, không thể nào vì một người phụ nữ vào lúc này mà chắp tay dâng những thứ có được cho người khác.

Trợ lý Dư không báo cho Lâu Hoài biết chuyện xảy ra ở Hàng Châu ngay lập tức.

Anh ta chỉ tự mình điều tra lại sự việc một lần.

Không tra thì thôi, tra sâu vào, án anh ta cũng toát mồ hôi lạnh.

Sao vai diễn dạo trước của Ứng Đề lại bị cướp mất. Bị cướp thì thôi đi, khéo thế nào lại chính là do Ôn Thư Du giở trò.

Vị bà cô tổ ngu ngốc này sao cứ phải đối đầu với Ứng Đề thế.

Là để trút giận cho chị gái mình sao?

Ôn Chiêu còn chẳng để tâm, cô em gái như cô ta ra mặt cái gì.

Không biết là kẻ đầu têu thường chết trước à?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!