"Đến cả chị, em còn không muốn em chạm vào, vậy mà lại bằng lòng ăn cơm cùng chị sao?"
"Không phải bằng lòng."
Chúc Dư lại bước lên hai bậc thang, nhưng cô ấy vẫn chưa nói xong.
"Là em muốn! Chúc Dư, em muốn ở cùng chị, xuống đây đi, được không?"
Nghe thấy tiếng "Em muốn", Chúc Dư lại dừng bước, nhưng vẫn không quay người lại cũng không trả lời.
Không sao, dừng lại có nghĩa là cô ấy cũng muốn, nhân cơ hội này, Giang Khởi Vũ nhanh bước lên lầu, chuẩn bị nắm tay làm hòa, vừa đưa tay ra, nghĩ ngợi một chút rồi lại rụt về.
Không phải là không nắm nữa, mà là đổi tay, đổi sang tay đang băng bó.
Mặc dù đối với người thuận tay phải mà nói, dùng tay trái nắm tay người khác, đặc biệt là tay trái đang bị thương, quả thực có hơi vụng về, nhưng khi Giang Khởi Vũ nhìn thấy phản ứng của người trước mắt, cô biết ngay việc mình "thay tướng lâm trận" quả là một hành động sáng suốt.
Có lẽ vì lần chạm vào bị từ chối không lâu trước đó, khi mới chạm vào tay Chúc Dư, có thể cảm nhận được cô ấy muốn giằng ra, Giang Khởi Vũ nghĩ, hẳn là cô ấy đang nghĩ: Em còn không cho chị chạm vào cậu, vậy thì chị cũng không muốn em chạm vào chị.
Chỉ là, sau khi vừa có ý định giằng ra, Chúc Dư không cử động nữa, mặc kệ Giang Khởi Vũ nắm tay mình.
Nguyên nhân trong đó cũng rất dễ đoán, chính là chút tâm tư nhỏ nhặt mà Giang Khởi Vũ đã động đến trước khi "thay tướng lâm trận" kia, cho dù vẫn chưa hoàn toàn làm hòa, Chúc Dư nhất định cũng sẽ tránh làm động đến vết thương của cô.
Giang Khởi Vũ chưa bao giờ nghĩ rằng có một ngày, mình sẽ dùng băng gạc như một dấu hiệu yếu thế, như một bậc thang để mời đối phương xuống sau khi cãi nhau.
Nhưng, hiệu quả là được.
Cơ mà, sự hiệu quả này chung quy vẫn là nói hơi sớm.
Ngoài việc bất đắc dĩ phải nắm tay Giang Khởi Vũ trên cầu thang và trao cho cô vài ánh mắt u oán, Chúc Dư không nhìn cô thêm lần nào nữa, cũng không chủ động nói gì, chỉ im lặng bị dắt xuống, rồi ngồi vào cùng bàn ăn cơm.
Được thôi, nói là ăn cơm thì đúng là chỉ có ăn cơm, xem ra cái bậc thang này mới chỉ xuống được một nửa.
Thế là trên bàn ăn, Giang Khởi Vũ nhiều lần vụng trộm nhìn Chúc Dư, mong chờ "vô tình" chạm phải ánh mắt của cô ấy, như vậy bậc thang thứ hai tự nhiên sẽ xuất hiện.
Ai ngờ, từ lén nhìn biến thành nhìn thẳng một cách quang minh chính đại, ánh mắt của Chúc Dư chưa từng ngước lên, trông như thể toàn bộ tâm trí đều đặt cả vào việc ăn uống.
Khó khăn thật.
Giang Khởi Vũ dõi theo ánh mắt của Chúc Dư nhìn về phía đồ ăn trước mặt, vừa ghen tị, vừa hối hận.
Ghen tị vì Chúc Dư thậm chí không thèm nhìn cô.
Nhưng Giang Khởi Vũ càng hiểu rõ, sự ghen tị này cũng chỉ là sự giận dỗi vô cớ, vốn dĩ chính cô đã để cảm xúc chi phối, làm ra những chuyện thiếu suy nghĩ.
Lúc đó, rõ ràng miệng cô nói rằng trong tình huống đó không thể thực sự cảm nhận được cảm xúc của Chúc Dư, không thể biết trong lòng cô ấy đang nghĩ gì, nhưng cô vẫn cứ dựa theo sự hiểu biết và tưởng tượng của bản thân, trực tiếp đẩy cô ấy ra, trực tiếp nghĩ theo hướng xấu nhất, trực tiếp khép lại cánh cửa mang tên "cảm thấy Giang Khởi Vũ không tin tưởng mình"......
Thế này thì hỏng bét rồi, dỗ cũng không xong.
Hối hận đến sâu sắc, Giang Khởi Vũ dùng đũa chọc vào bát cơm, vô thức khẽ thở dài.
"Giang Khởi Vũ." Giọng của Chúc Dư cuối cùng cũng vang lên, lạnh lùng, "Em vừa nhìn chị, vừa thở dài, rốt cuộc có ăn cơm hay không hả?"
"Chị biết em nhìn chị? Vậy thì nhất định chị cũng nhìn em rồi, đúng không?"
Chúc Dư: "Chị hẹn đồng hồ báo thức hai giờ không phải là để..."
"Không phải là để em làm những chuyện này, nói những lời này." Giang Khởi Vũ thấy vẻ ngạc nhiên và trách móc thoáng qua trên mặt Chúc Dư khi lời cô ấy bị cắt ngang, đắc ý nhướng mày, biết rõ còn cố tình hỏi thêm một câu, "Đúng không?"
Chúc Dư: "Biết vậy còn không ăn cơm đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!