Chương 72: (Vô Đề)

Dưới sự hợp lực của Tạ Diệc và Bùi Quân Ngọc, Ô Cốc Sinh rốt cuộc cũng bị Khánh đế giam giữ trong cung, còn phủ đệ của hắn thì bị lục soát đến long trời lở đất.

Cuối cùng, người ta cũng tìm ra căn phòng tối kia. Quả nhiên như bọn họ dự liệu, Khương Trăn Trăn bị giấu ngay trong tay Ô Cốc Sinh.

Bùi Quân Ngọc tiếp xúc với Ô Cốc Sinh nhiều năm, hiểu hắn hơn bất cứ ai, bởi vậy cũng là người nhanh nhất tìm thấy Khương Trăn Trăn.

Ngày ấy, khi cửa phòng tối bị mở ra, hắn vốn tưởng trong đó chỉ có mình nàng. Không ngờ Hạ Vân Kiều cũng ở đây.

Khương Trăn Trăn đang cúi người đút cơm cho Hạ Vân Kiều, động tác thành thạo, tư thái tự nhiên, hoàn toàn không giống dáng vẻ bị giam cầm.

Hai người nghe tiếng liền ngẩng đầu. Nhìn thấy người đến là Bùi Quân Ngọc, nàng lại chẳng hề kinh ngạc, chỉ liếc qua một cái rồi quay đầu tiếp tục đút Hạ Vân Kiều ăn.

Hạ Vân Kiều thì như bị dọa quá mức, lập tức núp ra sau lưng Khương Trăn Trăn, thần sắc đầy hoảng hốt: "Ca ca, ta sợ…"

Đối diện ánh mắt của Bùi Quân Ngọc, Khương Trăn Trăn trước tiên ôn thanh trấn an Hạ Vân Kiều, rồi mới để ý tới hắn.

Hạ Vân Kiều được trấn an thì rất nghe lời, ngoan ngoãn ngồi một bên, không khóc không náo, thỉnh thoảng lại nghiêng đầu lén nhìn Bùi Quân Ngọc.

Giờ khắc này, Bùi Quân Ngọc chẳng cần hỏi cũng biết hai người họ đã chịu những gì. Rơi vào tay Ô Cốc Sinh, ai còn có thể nguyên vẹn?

Hắn nhìn Hạ Vân Kiều một lát, như không đành lòng, bèn dời mắt đi, rồi lại chấp nhất nhìn Khương Trăn Trăn, yết hầu nghẹn lại: "Trăn Trăn, xin lỗi… ta đến chậm. Ta đến đưa nàng ra ngoài."

Nghe vậy, Khương Trăn Trăn hơi nheo mắt nhìn hắn, trong lòng lướt qua một tầng buồn bã trào phúng.

A, không biết còn tưởng Bùi Quân Ngọc đối với nàng thâm tình nghĩa trọng đến mức nào, nhưng thực ra… hắn mới là kẻ khiến nàng thất vọng nhất.

Nàng nhìn ánh thâm tình trong mắt hắn, có chút thất thần. Bỗng đầu ngón tay bị Hạ Vân Kiều cắn một cái. Nàng rũ mắt, tầm nhìn dừng trên Hạ Vân Kiều đã hoàn toàn mất trí.

Khương Trăn Trăn giơ tay xoa đầu nàng, nhìn nụ cười rạng rỡ kia, trước mắt lại hiện lên một gương mặt khác, hốc mắt dần mờ đi.

Nàng ép cảm xúc xuống, bình tĩnh lắc đầu: "Ta rất cảm tạ các ngươi đã đến tìm ta, nhưng tạm thời… ta không muốn ra ngoài."

"Vì sao lại không đi? Nàng…" Bùi Quân Ngọc hoàn toàn không hiểu. Hắn không tin Khương Trăn Trăn lại cam lòng ở bên Ô Cốc Sinh.

Ô Cốc Sinh loại người ấy, ở cạnh hắn tuyệt đối không thể sống yên ổn đến già.

"Có phải hắn dùng thứ gì uy h**p nàng? Nàng đừng sợ. Chờ ra ngoài rồi, ta nhất định cứu nàng." Bùi Quân Ngọc mím môi, bước lên một bước. Hắn cố chấp nghĩ là Ô Cốc Sinh uy h**p, lại không muốn nghĩ đến khả năng khác.

Kỳ thực hắn càng muốn hỏi: nàng có phải đã thích Ô Cốc Sinh hay không. Nhưng lời đến bên môi lại không sao mở miệng được. Đến khi nhìn thấy trong mắt nàng chỉ là bình tĩnh không gợn sóng, hắn đã hiểu… hắn không còn tư cách để hỏi nữa.

Nàng đứng ngay trước mắt, ánh mắt đạm bạc nhìn hắn, vậy mà hắn lại thấy nàng xa xôi đến mức, dường như chỉ cần đưa tay chạm vào là sẽ vỡ tan. Cảm giác đau quen thuộc dâng lên, khiến khóe mắt hắn dần ướt.

"Đừng hỏi nữa. Coi như ngươi chưa từng đến, ngươi cũng coi như chưa từng tìm được ta. Ta sẽ không đi." Giọng Khương Trăn Trăn chân thành mà kiên định.

Thật ra nàng rất cảm kích. Dẫu đã trở mặt với Bùi Quân Ngọc, hắn vẫn đến cứu nàng. Hơn nữa, mỗi lần tìm thấy nàng sớm nhất… vẫn là hắn.

Khương Trăn Trăn lặng lẽ niệm trong lòng: coi như trả lại vết thương sau lưng kia. Từ nay về sau, mỗi người một ngả.

"Ta tạm thời ở đây sẽ không sao. Ngươi về đi. Sau này cũng xin đừng đến nữa."

Nghe vậy, Bùi Quân Ngọc nhìn ra quyết tâm của nàng. Hắn không biết vì sao nàng không muốn rời đi, lại nhất định phải ở lại đây, nhưng trong mắt nàng là kiên định đến mức không thể lay chuyển.

Hóa ra nàng thật sự không đi cùng hắn. Nàng là tự nguyện ở lại.

Ý nghĩ ấy khiến trong lòng Bùi Quân Ngọc như có một lưỡi dao sắc bén đâm thẳng lên, đau dữ dội đến mức hắn bối rối, không sao đè xuống.

Hắn đã tìm được nàng, tuyệt đối không thể để nàng ở lại đây. Nhưng nàng không muốn rời đi, thì chẳng ai có thể làm gì.

"Ta không thể để nàng một mình ở chỗ này." Hốc mắt Bùi Quân Ngọc nổi tơ máu, nghiến răng không chịu nhả.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!