Một lát sau, trên giường có một bóng người khẽ động, cẩn thận chống tay ngồi dậy. Trong đêm vắng lặng, động tĩnh nhỏ đến đâu cũng trở nên rõ ràng, mà lần này có lẽ là lần hắn động đậy nhẹ nhàng nhất. Chỉ là… hắn không muốn đánh thức nàng, phiền phức.
Lúc giữa trưa tóc nàng còn chưa kịp lau khô đã lăn ra ngủ, buổi tối lại có thể cười đùa với người khác vui vẻ đến vậy. Khi nào nàng mới có thể đối với hắn như thế? Hắn đã nhẫn nhịn rất lâu rồi.
Hắn uể oải khoác thêm ngoại sam, đẩy cửa đi ra. Ngoài sân ánh trăng mờ mịt, đọng lại một tầng sương mỏng.
Ánh trăng chiếu lên gương mặt yêu dã của hắn, đường môi đầy đặn khẽ cong, hắn ung dung bước ra sân, dáng vẻ như chỉ tùy ý dạo bước.
Hắn muốn tìm xem người kia — từ đầu đã canh giữ ở bên ngoài — còn ở đó hay đã đi mất. Tốt nhất là chưa đi, như vậy mới càng có chuyện thú vị để chơi.
Mang theo nụ cười sung sướng, hắn đẩy cửa sân ra, lập tức một luồng chưởng phong sắc bén quét tới, sượt qua gương mặt, mang theo lửa giận cùng chủ nhân, thế tới không thể đỡ.
Ô Cốc Sinh tuy không phải võ tướng, nhưng cũng từng học qua mấy chiêu, phản ứng lại cực nhanh. Tốc độ và thân thủ linh hoạt là thứ cơ bản mà mỗi võ tướng đều có.
Hắn nghiêng đầu tránh đi, khó khăn lắm mới chỉ để chưởng phong sượt qua mấy sợi tóc, đánh thẳng vào khung cửa, phát ra một tiếng động không nhỏ. Động tác nếu đã lớn như thế, có lẽ cũng bớt cho hắn không ít phiền toái.
Bùi Quân Ngọc cảm nhận được quanh người Ô Cốc Sinh tràn đầy một loại hưng phấn quỷ dị. Không giống kiểu hưng phấn mỗi khi giết người trước đây, mà là một dạng chờ mong mang theo bệnh trạng.
Bùi Quân Ngọc biết hắn xưa nay không bình thường, giờ phút này lại càng khác thường, trong lòng liền lưu tâm thêm một nét.
Ánh mắt hắn đảo một vòng trong sân, không thấy bóng người mà hắn muốn tìm, không khỏi lo lắng: giờ phút này Khương Trăn Trăn đang ở đâu, có rơi vào nguy hiểm hay không?
Rõ ràng vừa rồi hắn còn nghe được hơi thở của hai người quấn quýt, dày đặc như thế, muốn giả vờ không nghe thấy cũng khó.
Mấy ngày nay, vì nhận ra trong lòng mình đối với Khương Trăn Trăn mơ hồ tăng thêm tình ý, khiến hắn dần dần khó khống chế. Lại thêm bên kia còn có ước định với Hạ Vân Kiều, thành ra mỗi đêm đều trằn trọc khó ngủ. Đêm nay không biết vì cớ gì, hắn lấy cớ ở lại hầu phủ, nhưng nằm trên giường vẫn ngủ không được.
Đã không ngủ được, hắn bèn lên mái ngói ngắm trăng. Vô tình nhìn thấy Khương Trăn Trăn một mình lẻ loi đi trong đêm, y phục đơn bạc, không giống ra ngoài tản bộ vì mất ngủ, mà lại giống hẹn hò hơn.
Ý nghĩ vừa lóe lên, Bùi Quân Ngọc liền lặng lẽ men theo phía sau nàng, tận mắt nhìn nàng đẩy cửa tiến vào sân này, mà từ trong viện bước ra lại là gương mặt của Ô Cốc Sinh.
Nơi này vốn là tiểu viện trước kia khương nhị ca ở, hắn vẫn biết rõ. Ban đầu còn tưởng nàng là nhớ ca ca nên tới thăm, ai ngờ lại là đêm hẹn nam tử, hơn nữa còn là Ô Cốc Sinh.
Nàng rốt cuộc có biết không, ba huynh trưởng của nàng đã chết như thế nào? Là vì che chắn cho Khánh Quốc trước thế công của Viên Quốc mà xả thân hộ quốc! Vậy mà nàng lại dây dưa không dứt với Ô Cốc Sinh ở chỗ này.
Không biết là vì ghen, hay vì nguyên nhân khác, lúc đó lửa giận ập lên, hắn thiếu chút nữa đã xông tới đẩy tung cánh cửa ấy. Nhưng âm thanh truyền ra từ bên trong, lại như một chậu nước lạnh dội thẳng từ đầu xuống chân.
Mặc cho đang là giữa mùa hạ nóng nực, hắn lại có cảm giác như rơi vào hầm băng, lạnh đến mức chân đều như đóng băng, khó mà động đậy.
"Ồ, thì ra là Bùi tướng quân? Đêm hôm khuya khoắt còn cố ý tới quấy rầy, là vì chuyện này sao?" Ô Cốc Sinh dựa vào một bên, hững hờ ngẩng mắt, mỉm cười liếc nhìn, giọng nói chậm rãi, "Ta vốn đã ngủ rồi, chỉ là không đành lòng để Bùi tướng quân phải canh đêm lạnh thế này mà vẫn cố tới. Không ngờ ngươi vừa đến đã ra tay với ta, ai…"
"Nàng đâu?" Hắn cố ý nén giọng xuống, nhưng vẫn nghe ra sát ý ẩn bên trong.
Khoảnh khắc ấy, hắn thật sự muốn một đao giết Ô Cốc Sinh, nhưng rất nhanh lại nhận ra đối phương cố ý khêu khích. Chỉ cần hắn xuất thủ, chuyện nhất định sẽ ầm ĩ, không ai được lợi.
"Ngươi hỏi nàng nào?" Ô Cốc Sinh nhướng mày, "Lần này ta đâu có mang người của ngươi đi. Chi bằng ngươi đến viện bên cạnh mà xem thử?"
Viện kế bên chính là tây sương phòng của Hạ Vân Kiều. Ô Cốc Sinh vô tội nhún vai.
Ánh mắt sắc bén mang theo ý lạnh quét qua người hắn, Bùi Quân Ngọc trầm giọng nói: "Ta đã có thể giết sư phụ ngươi, tự nhiên cũng có thể giết được ngươi."
Lời uy h**p trắng trợn. Ô Cốc Sinh bật cười, đưa tay che mắt. Bùi Quân Ngọc đối với hắn vô cùng mẫn cảm, ngày trước ở bạch đồ hố đã thử qua vô số lần mà không thành, nếu không phải nhờ Hạ Vân Kiều thì hắn chưa chắc đã thành công.
Không có gì dễ khống chế hơn một kẻ cam tâm tình nguyện sa vào bẫy. Chỉ là hắn không cam lòng kết thúc nhanh như vậy, trực tiếp giết đi lại quá rẻ. Hắn muốn là bức một người tan vỡ trong tra tấn, để hắn trong thống khổ mà dần dần hủy diệt, đó mới là thứ hắn muốn.
Hắn muốn nhìn Bùi Quân Ngọc đọa lạc trong thống khổ, cũng là để tế bái vong linh sư phụ… và cả chính bản thân mình. Nghĩ đến đây, nụ cười trên mặt Ô Cốc Sinh dần tắt, thần sắc trở nên lạnh nhạt khó đoán.
"Vậy ngươi cứ thử xem giết ta đi. Dù sao, cũng sẽ có người bồi ta xuống hoàng tuyền." Ô Cốc Sinh thản nhiên nghiêng người nhường lối, làm ra tư thế "mời", "Không phải nói là không có tiểu Vân Kiều sao? Nếu đã kiên trì đến mức này, vậy cứ tự tiện ra tay đi."
Hắn khác thường nhường ra một con đường, ngược lại Bùi Quân Ngọc không hề bước lên, cũng không nói thêm lời nào. Chỉ đứng yên ở cổng, như một pho tượng thần phật, nửa bước không động.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!