Năm mười lăm tuổi, hắn còn là một công tử thế gia kiêu xa ngạo khí, vậy mà khi phong tước trấn thủ Bạch Đồ Hố, chỉ dùng bảy năm đã đánh vỡ cục diện giao tranh cùng Viên Quốc, quả thực là tướng tài trời sinh, cũng nhờ một trận mà danh chấn thiên hạ, trở thành nhân vật trong truyền thuyết.
Từ xa nhìn lại, cửa thành mở rộng, theo tiếng quát cao của quan giữ thành, bá tánh chen nhau vươn đầu vươn cổ, vây chật ních ngoài cửa.
Trên lưng bạch mã là một nam tử mặt mày lạnh lùng, một thân giáp bạc sáng loáng, mày kiếm mắt sáng, nơi ánh mắt quét qua đều là khí thế sắc bén, cả người mang theo khí phách hăng hái.
Theo sau Bùi Quân Ngọc là bộ binh, theo sát bước chân hắn mà tiến, từng người nâng trường thương chuôi đỏ, đi ngay ngắn phía sau. Kế đó là mười mấy vị tướng lĩnh phong quan, cùng nhau tiến vào.
Tuấn mã dưới háng như mang theo sát khí nơi sa trường, giờ bị dẫn vào kinh thành, ấy là loại phong thái khiến người ta chỉ hận không thể cúi đầu bái phục.
Những ánh mắt mang theo kính phục ngưỡng mộ ấy, trong đó cũng có Khương Trăn Trăn. Nàng đứng ở lầu hai trà lâu, từ lúc Bùi Quân Ngọc xuất hiện thì ánh mắt liền không thể dời đi, giống như những người khác, trong mắt đầy ắp hâm mộ.
Mấy năm nay vô số người tôn sùng hắn như thần minh, nàng cũng khó tránh khỏi phàm tục, lòng ngưỡng vọng cuồn cuộn dâng lên.
Hắn đã khác xưa. Người thiếu niên trong ký ức nàng năm đó, đi tới đâu cũng sẽ gắt gao nắm tay nàng không buông, dù giữa đám đông vô tình lạc đường cũng nhất định tìm cho được nàng.
Hiện tại, ký ức của Khương Trăn Trăn dần được xâu chuỗi lại, khuôn mặt mơ hồ năm xưa từ từ trùng khớp với bóng dáng trước mắt.
Thì ra hắn vẫn luôn ở nơi sâu nhất trong lòng nàng. Chỉ cần hắn xuất hiện, sẽ lập tức kéo hết thảy quá khứ trở về.
Trái tim vốn đã yên lặng ổn định, giờ lại lần nữa rung động. Nàng nhìn đến ngây người, chợt phát hiện ánh mắt Bùi Quân Ngọc đang giao nhau với mình.
Bị đôi mắt không gợn sóng ấy nhìn sang, gò má Khương Trăn Trăn bỗng chốc nóng lên, nàng xấu hổ cúi đầu, đè xuống rung động trong ngực, không dám đối diện.
Trong lòng nàng nhịn không được suy đoán, hắn có nhận ra nàng hay không? Mấy năm nay dung mạo nàng đã biến đổi chẳng ít, nhưng mơ hồ mà xem, vẫn còn có vài phần bóng dáng khi còn bé.
Đè xuống tâm tình, nàng lại ngẩng đầu lên, thì thấy đội ngũ của Bùi Quân Ngọc đã đi xa, nàng chỉ còn trông được một bóng lưng thẳng tắp.
Cho nên… cuối cùng là hắn có nhận ra nàng hay không?
Bùi Quân Ngọc chinh chiến nhiều năm, đối với mọi loại ánh mắt bất đồng luôn vô cùng nhạy bén.
Bởi vậy khi bắt gặp một tia nhìn mang ý vị khác thường, hắn gần như theo bản năng ngẩng đầu, nhìn về phía đó.
Xa xa cách đám đông, đó là một tòa trà lâu, phong thái tao nhã, chỉ cần liếc mắt đã biết không phải nơi phàm nhân thường lui tới. Tầm mắt hắn dừng lại nơi cửa sổ, nơi ấy có một nữ tử, trên mặt che lụa mỏng, chỉ lộ ra đôi mắt thu thủy hàm xuân.
Chỉ nhìn đôi mắt ấy, Bùi Quân Ngọc liền biết đó ắt hẳn là dung nhan diễm lệ. Ánh mắt kia vốn mang theo ý vị sâu xa.
Nhưng khi hai ánh mắt vừa chạm nhau, nàng đã vội dời đi, động tác né tránh ấy quen thuộc vô cùng, khiến hắn bỗng mất đi hứng thú truy xét.
Đại đa số nữ tử từng gặp hắn đều là thần sắc như vậy, hắn sớm đã quen. Chỉ có một người không giống… nàng là ngoại lệ.
Bùi Quân Ngọc lạnh nhạt thu hồi tầm mắt, mà trong lòng vừa chợt hiện lên hình bóng kia thì lại mang theo một tia mềm mại hiếm thấy.
Tướng sĩ Gia Khánh khải hoàn hồi kinh, theo lệ đều phải vào cung dự yến tiệc. Bùi Quân Ngọc phân phó thuộc hạ tan hàng, rồi tự mình mang người giục ngựa trở về tướng quân phủ.
Lúc này, toàn phủ trên dưới đã sớm đứng chờ ngoài cửa nghênh đón.
Bùi thị được nha hoàn Xuân Nhi đỡ, đã mấy lần thò đầu nhìn ra, rốt cuộc trông thấy thân ảnh trên lưng ngựa đang dần tới gần, trên mặt mới dần dần hiện ra vẻ mừng rỡ.
Nhưng niềm vui ấy lại không kéo dài được bao lâu liền phai sạch, bởi vì nàng thấy nhi tử bảy năm chưa gặp, trong lòng đang ôm theo một người, trông như nam tử.
Chỉ liếc một cái, Bùi thị đã đoán được người đó là ai. Mấy năm nay trong thư Bùi Quân Ngọc gửi về, chưa từng thiếu cái tên ấy. Đa phần nàng đều cho rằng chỉ là vài câu bâng quơ, nhưng xem ra chỉ sợ chính là "nữ tử cải nam trang" kia.
"Cung nghênh gia hồi phủ!"
Quản gia vẫn quen gọi theo xưng hô ngày trước, dẫn toàn phủ quỳ lạy trước cửa, trong mắt ai nấy đều mang theo lớp sương lệ.
"Đều đứng lên đi. Nên làm gì thì làm nấy. Thu xếp một gian thượng phòng."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!