Chương 48: (Vô Đề)

Tuy rằng hắn cũng từng nghĩ tới, liệu có thể hay không là Ô Cốc Sinh, nhưng cảm thấy quá mức hoang đường, nên rất nhanh đã gạt phắt ý nghĩ ấy đi.

Ai ngờ hôm nay Ô Cốc Sinh lại tự mình mang bộ dáng đắc ý dạt dào ra mặt, cố ý cho hắn biết.

"Thì ra là ngươi!"

Đáy mắt Bùi Quân Ngọc trầm xuống, thoáng lóe lên một tia sát ý, nhưng đây là Trường Tín hầu phủ, hắn chỉ có thể cưỡng ép đè nén.

Hắn phải hao hết một phen sức lực mới có thể nhịn xuống xúc động muốn ra tay, ngữ khí lạnh lẽo, khó nghe đến cực điểm.

Ô Cốc Sinh nghe xong lời hắn lại càng cười đến cong mắt, khoé môi dường như nhịn không được mà run run, nhưng cũng không đáp lại một câu.

Hắn bỗng cúi đầu, thần sắc trở nên ôn hoà, nhìn về phía Hạ Vân Kiều đang tránh sang một bên: "Tiểu Vân Kiều, đã lâu không gặp."

Bị hắn gọi, người kia giống như chịu phải một đòn đả kích cực lớn, bất giác siết chặt tay áo người bên cạnh, hận không thể giả vờ như mình chưa từng xuất hiện ở đây.

Hạ Vân Kiều sợ nhất chính là Ô Cốc Sinh chủ động nói chuyện với nàng, những ký ức liên quan tới hắn đã khắc quá sâu, nàng muốn trốn, lại không dám tỏ ra quá rõ rệt, sợ chọc hắn nổi giận.

Cũng may bên cạnh nàng còn có Bùi Quân Ngọc, sự hiện diện của hắn đủ để cho nàng một loại cảm giác an toàn không rõ ràng, bước chân khẽ dịch về sau một chút, rất khó bị người ta phát hiện.

Ô Cốc Sinh liếc thấy động tác nhỏ này, nửa phần cũng không để bụng, ngón tay khẽ gõ lên cổ tay áo bên kia, tay áo dài phất qua mang theo một luồng gió, cứ thế ung dung sải bước đi vào trong phủ.

Người này hoàn toàn không có chút tự giác nào của kẻ bại trận bị bắt giữ, y như trước kia, vẫn kiêu ngạo như vậy, thậm chí còn tăng thêm vài phần sâu không dò được.

Đối mặt với Ô Cốc Sinh, ai cũng không dám khinh thường nửa phần, chỉ sợ sơ sẩy một chút sẽ rơi vào bẫy rập do hắn giăng sẵn.

Đợi Ô Cốc Sinh đi khỏi, Hạ Vân Kiều mới len lén thở phào, ngẩng đầu liền phát hiện tầm mắt Bùi Quân Ngọc vẫn nhìn về phía bên trong, nơi đó vừa rồi có hai người một trước một sau bước vào.

Vậy là đang nhìn người đi phía trước, hay là người đi phía sau?

Đến lúc này Hạ Vân Kiều mới mơ hồ ý thức được, hình như Ô Cốc Sinh vẫn luôn đi theo phía sau Khương Trăn Trăn, không khí giữa hai người rõ ràng khác hẳn với khi đối mặt người khác.

Khương Trăn Trăn kia quả thật đang cố làm ra vẻ xa cách, nhưng Ô Cốc Sinh thì không, hơn nữa vừa rồi rõ ràng là muốn đưa tay ra đỡ nàng.

Người kia ánh mắt rốt cuộc không dừng trên người mình nữa. Theo lý mà nói, Hạ Vân Kiều nên nhẹ nhõm mà thở dài một hơi, nhưng Bùi Quân Ngọc cũng chẳng nhìn nàng lấy một lần.

Là vì Khương Trăn Trăn sao?

Vừa nảy sinh ý nghĩ này, Hạ Vân Kiều đã vội vàng tự gạt nó đi, khẳng định trong lòng rằng tuyệt đối không phải như vậy.

Cảm nhận được tay áo bị ai đó khẽ lôi một cái, Bùi Quân Ngọc mới thu ánh mắt lại, tự nhiên cúi đầu nhìn sang Hạ Vân Kiều, giọng nói rõ ràng đã không còn lạnh như khi đối diện với Ô Cốc Sinh.

"Quân Ngọc, vừa rồi tỷ tỷ kéo ta một cái đau lắm, hình như còn chảy máu nữa. Ta đâu có thân phận cao quý như tỷ tỷ, có sẵn bao nhiêu linh dược tốt như vậy, ta không muốn lưu lại sẹo."

Hạ Vân Kiều đưa tay ra, đáng thương hề hề nhìn hắn, để hắn xem miệng vết thương của mình.

Trong lòng nàng lại hơi căng thẳng, bởi vì vết thương này là vừa rồi lúc hắn không chú ý, nàng tự mình cấu ra.

Vốn nàng cũng không định làm vậy, chỉ là khi thấy ánh mắt hắn không rơi trên người mình, thì sợ hãi lại dâng lên.

Bùi Quân Ngọc không biết mình có nghe nổi những lời nàng nói hay không, đưa tay nắm lấy cổ tay nàng, Hạ Vân Kiều hơi cứng đờ. Nếu nhìn kỹ sẽ thấy trong đáy mắt nàng loé lên chút sợ hãi.

"Chút nữa ta sẽ phái người đưa thuốc tới."

Bùi Quân Ngọc nhìn chăm chú vào miệng vết thương, vết cấu loang dài, rõ ràng không phải là hướng vừa rồi Khương Trăn Trăn kéo trúng để có thể để lại dấu.

Nghe hắn dùng ngữ khí ôn hoà mà mình rất quen thuộc, khác hẳn sự lạnh nhạt dành cho người ngoài, Hạ Vân Kiều cuối cùng cũng thả lỏng, buông tay xuống, nở một nụ cười dịu dàng.

"Cảm ơn Quân Ngọc."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!