Chương 43: (Vô Đề)

Bùi Quân Ngọc đã không cần nàng nữa, vì sao trong mắt nàng vẫn toàn là hắn, chua chát đến mức ngay cả chính nàng cũng muốn nghiến răng chửi thầm, chẳng lẽ không thể ngẩng đầu nhìn thử phía sau còn những ai khác sao?

Tạ Diệc chỉ cảm thấy chính mình đúng là hạ tiện, không ai hạ tiện hơn hắn nữa.

Hắn nắm lấy đám cành lá dưới đáy hồ, lòng bàn tay như bị thứ gì đó cắt rách, ngay sau đó bị một luồng nước ngược dòng mạnh mẽ đẩy bắn thẳng lên trên.

Cực khổ lắm mới chộp được nàng, trong khoảnh khắc ấy hắn cảm giác rõ ràng lòng bàn tay mình như bị dòng nước điên cuồng ép đến nứt toác.

Nhưng Tạ Diệc lại bật cười.

Hắn bắt được Khương Trăn Trăn rồi, mà đây cũng là lần đầu tiên nàng chủ động nắm tay hắn.

Hắn cố sức bơi lên, trước tiên ôm thân thể mềm nhũn của nàng đặt lên bờ, rồi mới chống tay leo lên theo.

Còn chưa kịp xem kỹ lòng bàn tay mình rốt cuộc bị thứ gì rạch thành bộ dạng đó, đã nghe thấy Khương Trăn Trăn mơ hồ nói một câu gì đó.

"Ngươi nói gì?"

Tạ Diệc cúi đầu lại gần, còn chưa nghe rõ thì đã phát hiện nàng đã ngất đi.

Thấy người ngất xỉu, hoảng loạn trong mắt hắn hoàn toàn không che giấu được. Hắn vươn tay dò hơi thở cho nàng, lúc này mới phát hiện da thịt lòng bàn tay mình đã chẳng còn chỗ nào lành lặn.

Máu thịt lẫn lộn, trông chẳng khác gì bị dao chém, mà vết máu vẫn còn đang chậm rãi rỉ xuống.

Dò thử hơi thở của Khương Trăn Trăn, khí tức mỏng manh đến mức như giây tiếp theo đã tan mất, giống như một cơn gió nhẹ thổi là không còn nữa.

Đại khái là vì vùng vẫy dưới nước quá lâu, nên nàng uống vào không ít nước, bị sặc đến ngạt thở gần như chết giả. Việc này hắn từng gặp qua rồi.

Đã kéo được nàng từ đáy hồ lên, hắn tự nhiên cũng có bản lĩnh tranh người với Diêm Vương.

Tạ Diệc nâng khuôn mặt nàng lên, không chút do dự cúi đầu, truyền hơi cho nàng.

Hắn từng trải qua bao nhiêu chuyện ly kỳ cổ quái, nên tất nhiên biết người chết đuối, trước tiên phải nghĩ cách khiến nước trong phổi trào ra.

Khi truyền khí, chính hắn cũng nghe rõ tiếng tim mình đập cuồng loạn, môi và đầu ngón tay đều khẽ run.

Đó là người mà hắn mơ tưởng gần mười năm nay, lần đầu tiên gần nàng đến thế, bảo hắn làm sao có thể bình tĩnh cho được.

Nhưng lúc này là đang cứu người, hắn không cho phép bản thân có nửa phần mơ mộng kiều diễm nào.

Hắn nén hết những xúc động đó xuống đáy mắt, che kín đi, tiếp tục vừa truyền khí vừa ấn ngực cho nàng.

Cuối cùng, Khương Trăn Trăn ho khan mấy tiếng, nước từ trong miệng trào ra, dường như tỉnh lại.

"A Trăn, không sao rồi, ta ở đây, ta sẽ cứu ngươi."

Chỉ có ta, cho dù phải nghịch thiên cũng sẽ cứu ngươi trở về.

Tạ Diệc mừng rỡ trấn an nàng, thấy nàng còn chưa hoàn toàn tỉnh lại, hắn chuẩn bị tiếp tục, lại bất ngờ bị người túm mạnh cổ áo từ phía sau, không kịp đề phòng đã bị ném văng ra xa mấy trượng.

"Đừng chạm vào nàng!"

Bùi Quân Ngọc vừa từ trong hồ bò lên, hai tay chống xuống đất cũng đầy máu, lòng bàn tay hắn giống như tay Tạ Diệc, rách rươm rướm, huyết tươi nhỏ tong tong.

Ánh mắt hắn lạnh lẽo như băng, lạnh nhạt nhìn chằm chằm Tạ Diệc, đem Khương Trăn Trăn che khuất sau lưng mình, giống một con sư tử đực giương vuốt bảo vệ lãnh thổ.

Hắn vốn dĩ đã luôn chán ghét Tạ Diệc, chán ghét đến tận xương tủy. Nhưng giờ phút này, còn khó chịu hơn cả ghét, chính là nỗi ghen tuông đến mức ngay cả hắn cũng không thể tự tha thứ.

Bùi Quân Ngọc không thể không thừa nhận, trong khoảnh khắc bản thân không cứu được Khương Trăn Trăn, nhìn thấy Tạ Diệc lao đến ôm nàng lên, đầu óc hắn lập tức trống rỗng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!