Bùi Quân Ngọc, Tạ Diệc, Ô Cốc Sinh, những người này đều là những kẻ có quan hệ trọng yếu với Hạ Vân Kiều. Nếu như trong số bọn họ, chỉ cần có một người không còn yêu thích Hạ Vân Kiều nữa…
Có phải hay không liền có thể khiến cốt truyện phát sinh biến hóa? Dù sao quá trình đã khác đi, thì kết cục đổi thay cũng là chuyện tất nhiên.
Nghĩ tới Bùi Quân Ngọc, trong lòng Khương Trăn Trăn có chút do dự, liền đem hắn xếp tận cuối cùng. Nàng không muốn lại có bất cứ dây dưa gì với Bùi Quân Ngọc.
Tình ý hắn dành cho Hạ Vân Kiều đã bày ra ngay trước mắt, ai ai cũng nhìn thấy, nàng không cần tự mình đi đụng đầu vào tảng đá ấy nữa.
Ô Cốc Sinh cũng không thể chọn. Người này bệnh thái, lại là loại cực kỳ nguy hiểm, trong tối ngoài sáng đều đen.
Giờ phút này nàng hận không thể đời này kiếp này không còn phải trông thấy hắn, huống chi trong sách lẫn ngoài sách, kết cục của nàng mỗi lần dính dáng đến hắn đều không có ngày lành.
Cho nên Ô Cốc Sinh cũng bị nàng thẳng tay gạch tên.
Cuối cùng chỉ còn lại Tạ Diệc.
Ngón tay đang lật sách chợt khựng lại, Khương Trăn Trăn rũ mắt, thần sắc do dự. Hiện tại giữa Tạ Diệc và Hạ Vân Kiều vẫn chưa phát sinh khúc mắc gì, mà hiện giờ người Tạ Diệc thích hẳn là nàng.
Tạ Diệc thích nàng, chuyện này khiến nàng vừa sợ vừa khó mà nói rõ cảm giác trong lòng.
Trước đó Tạ Hữu tướng từng vào phủ cầu thân, nàng đã từng vì thế mà đi tìm Tạ Diệc, trong lòng lúc ấy cũng từng hoài nghi, nhưng rốt cuộc vẫn không tìm được dấu vết gì.
Cho nên khi đó nàng mới kết luận, câu nói "sẽ không thích nàng" mà Tạ Diệc từng nói chính là lời thật, nàng cũng tin là thật.
Thực ra bây giờ hồi tưởng lại, những năm qua nàng gặp Tạ Diệc không phải là ít, thế mà hắn chưa từng biểu lộ bất cứ điều gì ra ngoài.
Nàng nhớ khi còn nhỏ từng cùng Bùi Quân Ngọc vào mai viên ngắm tuyết, lúc đó cũng gặp Tạ Diệc; sau này đến chùa treo thẻ nhân duyên, cũng lại chạm mặt hắn.
Những chuyện đó khi ấy đều bị coi như trùng hợp, hiện giờ nghĩ lại, tám phần mười là Tạ Diệc cố ý.
Hơn nữa, dựa theo phần nội dung trong sách mà nàng từng lướt qua, tuy Tạ Diệc không thích nàng, nhưng chưa từng thật sự gây ra tổn thương nào thực chất cho nàng. Trong đám người đó, đối xử với nàng tốt nhất chính là Tạ Diệc.
Chọn Tạ Diệc để nghiệm chứng sao?
Khương Trăn Trăn dựa cả người vào lưng ghế, ánh mắt trống rỗng, quyển sách trong tay bị nàng bóp chặt đến trắng cả khớp ngón tay. Hiện giờ chỉ có hắn là người dễ tiếp cận nhất.
Qua thật lâu, nàng mới chậm rãi thở dài một tiếng, cuối cùng vẫn buông ý định lựa chọn Tạ Diệc xuống. Như vậy quá không công bằng với hắn. Trước kia nàng không thích hắn, về sau cũng nên vẫn như vậy mà không thích.
Nếu không thể thích, thì cũng đừng đi thương tổn một người. Bằng không nàng và Bùi Quân Ngọc có khác gì nhau?
Huống chi nhiều năm qua hắn mang lòng yêu nàng, cũng chưa từng đòi hỏi được gì. Dù nàng chưa từng thực sự hiểu rõ tấm lòng hắn dành cho mình, thì ít nhất trong tận sâu đáy lòng, nàng vẫn mang theo một phần cảm kích.
Đã như vậy, sao có thể lấy ân báo oán.
Nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng Khương Trăn Trăn vẫn từ bỏ việc lợi dụng Tạ Diệc. Vòng qua vòng lại, muốn thử, rốt cuộc vẫn phải dùng tới Bùi Quân Ngọc.
Dù sao có những thứ, không thể nhận thì cũng không thể nhận, trốn tránh cũng chỉ là tự mình dối mình.
Khi Trần Bạch Thắng đến phủ, Bùi Quân Ngọc đang luyện võ trên giáo trường. Gần đây trong lòng hắn chất chứa quá nhiều áp lực, cần mượn luyện võ để phát tiết.
"Keng ——"
Tiếng binh khí chạm nhau vang giòn, thân trường kích bị người chặn ngang. Bùi Quân Ngọc quay đầu nhìn, thấy Trần Bạch Thắng một tay nắm lấy chuôi kích, tay còn lại trống rỗng lỏng lẻo trong tay áo.
"Sao ngươi lại đến đây?"
Bùi Quân Ngọc nhìn Trần Bạch Thắng, dùng khăn lau mồ hôi trên trán, mặt không bộc lộ cảm xúc, nhưng thần sắc rõ ràng đã dịu đi không ít.
Mấy năm không gặp, Trần Bạch Thắng dường như còn gầy hơn trước. Bất kể đã trông thấy cánh tay trống rỗng trong tay áo hắn bao nhiêu lần, trong lòng Bùi Quân Ngọc vẫn luôn có một tia tiếc nuối nhàn nhạt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!