Khương Trăn Trăn đã xác định rất rõ ràng, những gì mình nhìn thấy hoàn toàn khác với bọn họ, bèn lắc đầu, nhận lại quyển sách:
"Không cần, ngươi cứ lui xuống đi. Ta tự mình xem lại một chút."
Đào Nhi cũng không rõ tiểu thư muốn "xác định" cái gì, nhưng không dám hỏi nhiều, chỉ ngoan ngoãn xoay người khép cửa lui ra.
Đợi người đi rồi, Khương Trăn Trăn mới lại lần nữa lật sách, so với lần đầu càng sốt ruột hơn.
Nàng muốn tìm xem trong nguyên văn có viết tỉ mỉ cách giải cổ hay không, liền nhanh chóng lật đến đoạn Ô Cốc Sinh giải cổ cho Hạ Vân Kiều, đọc đi đọc lại mấy lượt mà vẫn không thấy.
Nàng chú ý thấy có một đoạn chữ giống như bị mơ hồ, bất luận nàng nheo mắt nhìn thế nào cũng không nhận ra viết cái gì, tám phần mười chính là đoạn miêu tả quá trình giải cổ.
Nhưng đã nhìn không ra thì cũng đành chịu, Khương Trăn Trăn thất vọng buông sách xuống, tạm thời từ bỏ, dù sao sách vẫn ở đây, về sau còn có thể từ tốn nghiền ngẫm.
Hiện tại điều khiến nàng lo lắng hơn là: người nàng chuẩn bị, giờ đã ở trong kinh. Nhớ lại những câu chữ từng đọc trong sách, nàng khẽ mím môi, chìm vào trầm ngâm.
Có phải chỉ cần nàng không chỉ ra, không cho người đó xuất hiện chứng thực, thì những chuyện phía sau sẽ không xảy ra?
Nhưng quyển sách này lại nằm trong tay Ô Cốc Sinh truyền đến, thật giả chưa phân, nhỡ đâu chính là hắn cố ý dẫn nàng đi vào quỹ đạo đó thì sao? Mà quyển sách này, rõ ràng chỉ có một mình nàng nhìn thấy nội dung khác thường.
Nghĩ tới nghĩ lui, Khương Trăn Trăn vẫn quyết định trước cứ án binh bất động, xem thử về sau có bị "cưỡng chế" đẩy cốt truyện đi tiếp giống như trước hay không.
Mặt trời từ từ lên cao, lại là một ngày mới.
"Ta, ta là nhị cô của nhị tiểu thư trong phủ các ngươi, thân thích ruột thịt đó! Các ngươi không thể đối xử với ta như vậy!"
Giờ phút này, trước cửa Hầu phủ đã tụ lại không ít người vây xem, ai nấy đều chỉ trỏ bàn tán về người phụ nữ đang bị áp chế quỳ dưới bậc thềm, mấy ngày gần đây, chuyện xảy ra trước cửa Hầu phủ thật sự không ít, đề tài để trà dư tửu hậu, đủ cho đám thuyết thư kiếm cơm no nê.
Sáng sớm, người phụ nữ kia vẫn luôn lảng vảng trước cổng, bộ dạng lén lút, khiến đám hạ nhân Hầu phủ đã sớm chướng mắt, định xua đuổi. Ai ngờ nàng ta đột nhiên mở miệng nhận thân, náo ra một trận ầm ĩ.
Nàng ta vừa mở miệng đã xưng là thân thích huyết thống của nhị tiểu thư, trong khi nhị tiểu thư là nữ nhi được Hầu phủ nhận tổ quy tông, từ đâu chui ra cái loại thân thích loạn thất bát tao này.
Người phụ nữ kia thế nhưng chết sống không chịu đi, nhất quyết phải nháo cho bằng được. Đám hạ nhân thấy chuyện đã có dấu hiệu vượt khỏi tầm, sợ ảnh hưởng đến thanh danh Hầu phủ, vội chạy vào bẩm lại, thỉnh Hầu phu nhân ra chủ trì công đạo.
Trùng hợp hôm nay Trường Tín hầu vẫn còn trong phủ. Người phụ nữ kia trước tiên bị dẫn vào đại sảnh, vừa la hét vừa làm loạn một hồi, Hạ Vân Kiều căn bản không nhận thức, hai bên chẳng có chút giao tình nào, nàng ta là nữ nhi Hầu phủ, còn cái "cô mẫu" này từ góc nào mọc ra.
Hạ Vân Kiều mở miệng hỏi mấy câu, giọng điệu tuy ôn hòa nhưng khá sắc bén, khiến người phụ nữ kia che che giấu giấu, trả lời ú ớ, rõ ràng là bị khí thế của nàng dọa cho hoang mang.
Tựa như sợ chuyện bị lật tẩy, nàng ta lập tức đổi lời, nói mình vốn là được người ta sai khiến đến, mỗi câu nói đều gắng gượng kéo theo tên của đích tiểu thư Hầu phủ.
Trong đại sảnh, Hạ Vân Kiều tỏ ra kinh hoảng không dám tin, hai mắt ngân ngấn nước, như muốn đối chất với Khương Trăn Trăn ngay tại chỗ.
Trường Tín hầu lập tức sai người đi thỉnh Khương Trăn Trăn đến, Hầu phu nhân chỉ lạnh lùng nâng chén trà, mặt không biểu cảm, chậm rãi nhấp một ngụm, nhìn kịch hay.
Một bên khác.
Lúc đầu nghe hạ nhân bẩm, Khương Trăn Trăn hít sâu một hơi, tay chống lên tường, trong đầu hơi choáng váng, không ai thấy được trong mắt nàng gợn lên từng đợt sóng lớn, như thủy triều vỗ vào bờ đá.
Rõ ràng nàng đã sai người đưa ả ta trở về, vì sao còn tự mình chạy đến Hầu phủ nhận thân?
Đợi nàng đến nơi, trong đại sảnh đã đầy đủ mọi người, giống như chỉ còn chờ nàng – vị "bị cáo" cuối cùng – bước vào chịu thẩm vấn.
Trường Tín hầu mặt đầy giận dữ, Hầu phu nhân ánh mắt lạnh băng, mà khi nàng bước vào, Hạ Vân Kiều lập tức bày ra vẻ mặt đầy ủy khuất nhìn qua.
Tầm mắt nàng đảo một vòng, ánh nhìn dừng ở từng gương mặt một, ngay cả Bùi Quân Ngọc với vẻ mặt khó đoán cũng có mặt.
Tất cả đều dùng ánh mắt như đang "thanh tẩy" nàng.
Khóe môi Khương Trăn Trăn khẽ cong lên một nụ cười khổ, như có một chiếc mũi nhọn vô hình đâm thẳng vào lưng. Nhìn thế trận này, chỉ sợ ở đây thật sự không mấy người tin nàng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!