"Trăn Nhi, hôm nay Bùi ca ca ngươi muốn cùng chúng ta dùng bữa, con đi bảo người bày thêm một bộ chén đũa."
Trường Tín hầu thấy con gái đứng bất động nơi đó, vẻ mặt miễn cưỡng rõ ràng, bèn lên tiếng nhắc.
"Vâng, cha."
Không thể làm gì khác, Khương Trăn Trăn đành sai Đào Nhi ra sau bếp lấy thêm một bộ đồ ăn.
Trường Tín hầu lúc này mới hài lòng dẫn Bùi Quân Ngọc ngồi xuống. Ban đầu ông còn định mời hắn ngồi ngang hàng, nhưng Bùi Quân Ngọc lại nói mình là vãn bối, nhất quyết không ngồi vị trí cao, vẫn giống như khi còn nhỏ, an vị bên hữu hạ — ngay cạnh Khương Trăn Trăn.
Chỉ hơi nghiêng đầu là nàng có thể thấy hắn…
Cái cảm giác ấy thật sự như đứng trên than nóng.
Khương Trăn Trăn âm thầm mím môi, không biết Bùi Quân Ngọc rốt cuộc có cố ý hay không. Hồi nhỏ hai người ngồi như vậy là vì có hôn ước.
Nhưng nay hôn ước đã hủy, giao tình cũng không còn, lại còn phải ngồi sát rạt nhau như vậy… nghĩ thôi cũng muốn rời bàn.
Cũng may nàng vốn không đói. Đợi Đào Nhi mang đồ ăn lên, Khương Trăn Trăn mới tìm đại một lý do:
"Cha, con đi xem nương đã ăn uống thế nào."
Lý do này quá vụng, nhưng nàng đang sốt ruột tìm đường thoát thân, không nghĩ thêm được cái cớ nào chỉnh chu hơn.
Vốn tưởng Trường Tín hầu sẽ thuận ý cho nàng đi, nào ngờ—
"Bá mẫu bệnh nặng lắm sao?"
Một giọng trầm ổn đột nhiên vang lên.
Người mở miệng chính là Bùi Quân Ngọc.
Hắn hỏi Trường Tín hầu, nhưng ánh mắt lại nhìn nàng.
Trường Tín hầu vốn không định quá để ý tới Khương Trăn Trăn, nhưng nghe Bùi Quân Ngọc hỏi, lại nhìn thái độ của hắn, ông đành đáp:
"Không nặng, bệnh cũ thôi. Ngự y đã xem rồi."
Nói xong quay qua con gái:
"Trăn Nhi, ta đã bảo người qua hầu hạ nương con rồi. Bùi ca ca con vất vả lắm mới tới một chuyến, ăn xong bữa cơm rồi hãy đi."
Khương Trăn Trăn nhìn cha mà muốn nghẹn đến trào máu.
Không biết ông ấy đang nghĩ gì — muốn tác hợp Bùi Quân Ngọc với Hạ Vân Kiều thì cứ tác hợp đi, còn lôi nàng ngồi đây làm gì?
Lại nhìn sang Bùi Quân Ngọc, mặt hắn bình bình, cao cao tại thượng, không chút liên quan đến nàng.
Mà lời cha nói, rõ ràng ép nàng phải ngồi xuống, bằng không sẽ thành nàng thất lễ.
Trước kia sao nàng không phát hiện người này da mặt cũng dày như Tạ Diệc vậy chứ?
"Cha…"
Nàng còn muốn giãy giụa thêm, thì bên cạnh đã có người đột ngột đứng lên, cắt ngang lời nàng:
"Khương bá, ta chợt nhớ trong quân vẫn còn vài việc chưa giải quyết, hôm nay e rằng không thể—"
Giọng mang chút khó xử, nhưng nét mặt hắn lại hoàn toàn không có lấy nửa phần khó xử.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!