Chương 30: (Vô Đề)

Bùi Quân Ngọc nói gì, từng chữ một nàng đều nghe không lọt, nhưng không cản trở nàng hiểu được ý tứ ẩn bên trong. Ở ngay chỗ này, mở miệng chê nàng ác độc, lời trong lời ngoài đều đẩy hết tội lên đầu nàng, nói nàng là hạng người xấu xa không thể chấp nhận – người đó chính là Bùi Quân Ngọc.

Là Bùi Quân Ngọc. Người này là Bùi Quân Ngọc!

Vốn dĩ sau khi nghe thị nữ kể rằng người cứu nàng là Bùi Quân Ngọc, hơn nữa hắn đã tìm nàng rất lâu, Khương Trăn Trăn lập tức liên tưởng đến đám người mà nàng và Ô Cốc Sinh gặp phải lúc cùng nhau trốn ra ngoài.

Nàng đã nghĩ đến Bùi Quân Ngọc.

Nếu khi bước vào, Bùi Quân Ngọc không nói những lời vừa rồi, nàng còn định tự hỏi lại mình: lần trước không tiếc xé rách quan hệ giữa hai người, kiên quyết đòi từ hôn, rốt cuộc là đúng hay sai.

Kết quả là Bùi Quân Ngọc lại dùng chính giọng nói của hắn nói cho nàng biết – nàng không hề làm sai.

"… Nói xong rồi."

Nhìn người trước mắt khóe mắt ươn ướt, trên gương mặt tràn đầy thất vọng, cổ họng Bùi Quân Ngọc bỗng như nghẹn lại, một tia hối hận lặng lẽ trào dâng.

Sao hắn lại có thể nói ra những lời như vậy?

Rõ ràng trong lòng như bị xé làm hai nửa, bao lời giải thích đã xoay vòng nơi đầu lưỡi, vậy mà thế nào cũng không nói nên lời.

"Bùi Quân Ngọc, ta không hiểu vì sao các ngươi ai ai cũng cho rằng ta ác độc vô lễ, đều nói ta đã làm những chuyện xấu xa gì với Hạ Vân Kiều. Hiện tại ta có thể nói rõ cho ngươi biết, tất cả những chuyện các ngươi nói, từng chuyện một, ta đều chưa từng làm!"

Khương Trăn Trăn nhìn hắn, khóe mắt đã đỏ bừng, mười ngón tay bấu chặt lấy chăn đến trắng bệch, cố sức đè nén cảm xúc.

Bao nhiêu oán khí, bao nhiêu uất ức suốt khoảng thời gian này, giờ phút này nàng đều nói hết ra.

"Không phải ngươi? Ngoài ngươi ra còn có thể là ai? Khương Trăn Trăn, đã làm thì phải dám nhận." Khi Bùi Quân Ngọc nói ra những lời ấy, giọng nói mang theo rõ ràng trào phúng và không tin tưởng.

Những lời đó như một lưỡi kiếm sắc bén, xé toạc lớp da mỏng cuối cùng, đâm vào người nàng, vết thương chồng lên vết thương.

Nếu như trước đó trong lòng nàng vẫn còn giữ được chút ảo tưởng dành cho Bùi Quân Ngọc, ảo tưởng rằng hắn vẫn giống như khi còn nhỏ còn tin nàng, còn đứng về phía nàng…

Thì giờ phút này, những lời hắn vừa nói đã hoàn toàn nghiền nát chút ảo tưởng mỏng manh ấy, không để lại bất cứ thứ gì.

Nàng nhìn hắn hồi lâu mà không nói nên lời, im lặng không thốt một câu.

Bùi Quân Ngọc nói xong, nhíu mày, lui lại một bước. Thấy trong mắt nàng chỉ còn lại sự tuyệt vọng, trong ngực hắn như có một luồng hờn dỗi cuộn lên mà không sao thoát ra được, hắn vô thức đưa tay xoa xoa cổ.

Những lời vừa rồi vốn không phải điều hắn muốn nói, vậy mà lại cứ thế tràn khỏi miệng.

Những câu vốn dùng để quan tâm, an ủi, tất thảy đều bị hắn nuốt ngược vào bụng. Hắn sợ nếu cứ đứng thêm, mình sẽ nói ra những lời còn quá đáng hơn, nên dứt khoát xoay người, muốn rời đi để bình tĩnh lại.

Rơi vào mắt Khương Trăn Trăn, lại chỉ thành hắn đang tức giận bỏ đi. Cổ họng nàng nghẹn lại, mí mắt cụp xuống.

"Bùi ca ca."

Nghe thấy tiếng gọi đã lâu không vang lên này, chân hắn như mọc rễ, thế nào cũng nhấc lên không nổi. Hắn cũng không dám quay đầu, cứ đứng cứng đờ nơi ngưỡng cửa, chỉ để lại một bóng lưng, như thể đã sớm đoán được nàng sẽ nói gì.

"Cảm ơn ngươi đã cứu ta. Nhưng ta cứu ngươi… ta hối hận rồi." Giọng nói nhỏ nhẹ như gió thoảng.

Khương Trăn Trăn nói xong, nhìn Bùi Quân Ngọc không nói lấy một lời, ngay cả quay đầu nhìn nàng cũng không, rồi cứ thế rời đi.

Nàng biết, từ nay về sau e là sẽ không còn bao giờ ôm bất cứ niệm tưởng gì về hắn nữa. Những chuyện trước kia, cứ coi như một giấc mộng.

Bùi Quân Ngọc đi rồi. Tuy hắn không đuổi nàng ra khỏi tướng quân phủ, nhưng nàng vẫn chống tay ngồi dậy, khoác lên người bộ y phục trước đó, định rời đi.

Chỉ là hai chân vừa chạm đất, nàng đã đau đến mức ngã quỵ bên mép giường, lúc này mới phát hiện bàn chân mình đã bị băng bó kín mít.

Cho dù không vạch băng ra nhìn, chỉ cần khẽ động cũng đủ biết vết thương nghiêm trọng đến mức nào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!