Chương 28: (Vô Đề)

Nơi này là hẻm nhỏ tối tăm.

Còn chưa đợi Khương Trăn Trăn sung sướng vì "người ta gặp nạn ta vui mừng" được bao lâu, ngoài đầu hẻm đã vang lên tiếng người nói chuyện, hiển nhiên là có người sắp đi vào.

Ánh mắt Ô Cốc Sinh thoáng trầm xuống, hắn mặt không đổi sắc siết chặt hộp cổ treo trong tay áo, ai dám bước vào thì kẻ đó phải chết.

Hắn vòng tay ôm lấy eo sau của Khương Trăn Trăn, kéo nàng lui sát về phía sau, dựa lưng vào vách tường, tư thế phòng thủ đã sẵn.

Thật ra Khương Trăn Trăn một chút cũng không muốn bị hắn kéo lùi về phía sau, khổ nỗi thân thể lại không thể nhúc nhích, chỉ biết âm thầm cầu nguyện người bên ngoài mau mau bước vào.

Nhưng đám người kia mãi vẫn không tiến vào, xem ra nhất thời vẫn chưa nghĩ đến chỗ này có thể giấu người. Nàng lại bị hắn lôi đi, xoay người, sải bước về phía sâu trong hẻm.

Chợt không cẩn thận đụng phải thứ gì, phát ra một tiếng động khẽ, người bên ngoài nghe thấy liền vội vàng chạy lại.

Trong hẻm tối tăm, trống không chẳng có gì, yên lặng một cách quỷ dị, không thấy bóng người nào.

Mà bên phía kia, trong lòng Khương Trăn Trăn lướt qua một tia tiếc nuối, rõ ràng vừa rồi đã gần như bị phát hiện, không biết Ô Cốc Sinh chạm vào chỗ nào, hai người lại thình lình rơi vào một cánh cửa ngầm.

Ô Cốc Sinh thì lại chẳng lấy làm lạ vì nơi này lại có mật đạo, một đường u ám thông tới chỗ khác.

Đã vào được, hắn tự nhiên sẽ không quay ra, chỉ có thể kéo Khương Trăn Trăn mò mẫm đi về phía trước.

Phồn hoa ầm ĩ, đèn đuốc vàng son, ôm gái cười nói, dưới đại sảnh là vũ khúc ca xướng, rõ ràng là một chốn thanh lâu hoan lạc.

Đột nhiên, đại môn bị người đá văng, không ít kẻ thân mang đao kiếm xông vào, đại sảnh lập tức loạn thành một mớ.

Tú bà vốn đang tiếp khách quý, thấy cảnh tượng như vậy cũng vội vàng chạy ra. Nhìn người cầm đầu, chẳng phải vị nhị gia Tạ Diệc nhà Tạ tướng sao?

Nghe nói vị nhị gia này tính khí không ra gì, nhưng lại không thích đến thanh lâu, hiện giờ mang theo một đám binh lính xông vào, tám phần mười là đến bắt người, nàng cũng không dám vội bước lên oán trách.

Quả nhiên, sau khi tiến vào, Tạ Diệc đi thẳng lên lầu. Hắn đã cho người lục soát bên ngoài một vòng, đều không tìm thấy người hắn muốn, hiện giờ chỉ còn mấy nơi nhơ bẩn thế này.

Ngoài trời, con chim bồ câu khi nãy đập cánh càng lúc càng dữ, đó là phản ứng báo đã thấy con mồi, hắn mới dẫn người xông đến.

Từng gian từng gian phòng bị người ta đẩy cửa xông vào, cảnh tượng bên trong toàn là hỗn loạn, Tạ Diệc sa sầm mặt đến cực điểm.

Toàn bộ các phòng đều đã lục soát, vẫn không tìm được người, Tạ Diệc đành chuyển sang chỗ khác, hậu viện cũng không tha.

So với đại sảnh và các gian trên lầu, hậu viện yên tĩnh hơn nhiều, chỉ có đôi ba kẻ ưa k*ch th*ch, trốn đến đây vụng trộm hoan lạc.

Lúc này trời đã tối, Tạ Diệc tìm vài vòng vẫn chẳng được gì.

Hắn đá một cước vào chậu hoa trong sân để trút giận, lại nghe bên trong truyền ra tiếng động loạt xoạt, còn khó nghe hơn cả tiếng bên ngoài, lồng ngực càng thêm nghẹn tức.

Đám người này rốt cuộc có chỗ nào mà không thể "dã hợp" được chứ!

Hắn nhấc chân vốn định xông lên túm hai kẻ kia dậy, kết quả mới đi được vài bước, thấy rõ đó là một nam một nữ, một người áo lam một người áo xám, đang quấn lấy nhau hôn đến mức không phân rõ đầu đuôi, thân ảnh hoàn toàn giấu trong bóng tối.

Sắc mặt Tạ Diệc hiện rõ vẻ chán ghét, liếc qua tư thế của hai người là biết say đến chết giấc, bằng không bên ngoài động tĩnh lớn như vậy, sao có thể coi như không nghe thấy.

Bên ngoài đột nhiên có người tới báo đã có tin tức, hai kẻ này xem ra không giống người hắn cần tìm, hắn cũng không rảnh tách uyên ương nhà người ta, quay người vội vã rời đi, trong lòng chỉ muốn nhanh chóng tìm cho được Khương Trăn Trăn.

Đừng đi mà!

Hai mắt Khương Trăn Trăn bị bàn tay người kia đè ép ở góc tường, đầu óc mê mê hoặc hoặc, chỉ biết bị Ô Cốc Sinh hôn đến trời đất đảo lộn. Vốn dĩ hai người đang yên lặng trốn ở đây, nàng cũng không hiểu sao hắn lại đột nhiên ra tay, giống như cố ý.

Vừa rồi rõ ràng đã có bước chân tới gần, lại vội vàng rời đi.

Chờ đám người rút hết, Ô Cốc Sinh còn lưu luyến m*t lấy môi nàng thêm một trận nữa mới buông ra. Ngoài gương mặt hơi ửng đỏ ra, biểu cảm hắn vẫn rất bình tĩnh, hoàn toàn chẳng có chút dáng vẻ hoảng hốt nào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!