Chương 22: (Vô Đề)

Ô Cốc Sinh vừa nhấc chân bước ra ngoài thì bỗng khựng lại, quay đầu liếc nhìn chưởng quầy. Ánh mắt hắn rõ ràng nhạt như nước, vậy mà vô cớ khiến sau lưng chưởng quầy lạnh toát, mồ hôi dựng hết cả lên.

Trong khoảnh khắc ấy, y sinh ra một loại ảo giác — nếu không đưa ra được một lý do đủ hợp tình hợp lý, thì mình sẽ ch·ết không toàn thây.

Chưởng quầy hơi hối hận vì mình lỡ miệng giữ người, đưa tay lau vội lớp mồ hôi lạnh trên trán, gượng cười khô khốc nói tiếp:

"Công… công tử, trong tiệm ta còn nhiều kiểu khác, màu sắc cũng rất đẹp. Ngài muốn loại gì, nói một tiếng, ta giúp ngài đi tìm…"

Vốn dĩ chưởng quầy định trực tiếp ôm một đôi giày tốt nhất trong tiệm ra cho hắn xem trước, cho nên mới liều giữ khách.

Nhưng sau khi bị ánh mắt kia quét qua một lượt, câu kế tiếp liền đổi hẳn, trước phải hỏi rõ khách thích kiểu gì đã.

Có một loại sợ hãi chính y cũng không nói rõ được, chỉ biết theo bản năng nịnh nọt, lấy lòng.

Nếu lúc này Ô Cốc Sinh nhìn thấu ý nghĩ trong đầu y, chắc chắn sẽ nhàn nhạt mỉm cười, bảo rằng: ảo giác đó của ngươi không hề sai, khoảnh khắc vừa rồi hắn quả thực đã động sát tâm.

Hắn không thích chuyện mình đã quyết định rời đi rồi mà còn bị người khác giữ lại. Ngay đúng lúc chưởng quầy cất lời, nắp bình cất giấu cổ trùng trong tay áo hắn gần như đã bật mở.

"Giống màu áo ta." Ô Cốc Sinh lạnh nhạt nói, mà nơi đầu ngón tay đang giấu trong tay áo rộng kia, một con sâu thịt trắng nhỏ đã bò ra, lúc ẩn lúc hiện trên da, như muốn rơi xuống mà không rơi.

Toàn thân chưởng quầy nổi da gà, chẳng hiểu vì sao lại bỗng thấy bất an đến thế, nhưng lời đã buộc miệng nói ra, y chỉ đành vội vã quay vào trong.

Màu sắc giống y phục công tử, trong tiệm chỉ có giày dùng cho tân nương đi kiệu hỷ, chứ bình thường giày nữ đa phần là màu hồng phấn hay đỏ sẫm.

Chưởng quầy vừa bước vào trong, cổ trùng nơi đầu ngón tay Ô Cốc Sinh cũng thả mình rơi xuống đất, ngoằn ngoèo bò theo dấu chân y vào trong.

Nhìn chỗ con sâu biến mất, thần sắc Ô Cốc Sinh dần dịu đi, phảng phất như một nét từ bi, kiên nhẫn cũng theo đó tăng thêm, hắn dựa vào khung cửa, từ tốn chờ đợi.

Phần nhiều cũng bởi khí tràng trên người hắn quá mức quỷ dị, dù dung mạo có đẹp đến đâu, cũng chẳng ai dám bước vào cửa tiệm này, trong tiệm lúc ấy chỉ còn mỗi mình hắn là khách.

Không bao lâu, chưởng quầy đã ôm mấy đôi giày hỷ ra, cười đến nỗi mặt mày sáng rỡ, cố sức nịnh hót.

Ánh mắt Ô Cốc Sinh ngay lập tức bị hấp dẫn. Quả nhiên sắc đỏ giống hệt áo hắn, trên thân giày còn thêu chỉ vàng, đầu mũi giày là hoa văn mây cuộn, mũi giày còn treo chuỗi ngọc trai nhỏ, kiểu dáng rườm rà mà xa hoa.

Hắn bước lên mấy bước, nhận lấy từ tay chưởng quầy, khóe môi khẽ nhếch, trong lòng vô cùng hài lòng. Hắn đã có thể tưởng tượng Khương Trăn Trăn mang đôi giày này sẽ trông thế nào — nhất định là rất đẹp.

Chưởng quầy thấy ánh mắt hắn vừa ý, lập tức thở phào nhẹ nhõm, vội vàng giới thiệu:

"Công tử, đây là kiểu trấn đ**m của bổn tiệm, dùng toàn là tơ tốt do Viên Quốc đưa tới, hoa văn bên trên cũng do tú nương nổi tiếng nhất kinh thành thêu tay…"

Vốn y định nhân đó phô trương thêm vài câu về giá trị của đôi giày, khách đã thích kiểu dáng, tám phần là có thể chốt đơn. Dù chỉ bán được một đôi, cũng đã là khoản lợi nhuận không nhỏ.

Nào ngờ y còn chưa nói hết câu, trước mặt đã "leng keng" vài khối hoàng kim rơi xuống bàn, khiến mắt chưởng quầy tròn xoe.

"Không cần thối lại, mấy đôi này ta lấy hết."

Ô Cốc Sinh thật sự không muốn phí lời với người Khánh quốc quá nhiều, chủ yếu là trong lòng cũng nghĩ, dù sao người này sống không quá ngày mai, hắn chẳng tiếc bố thí cho y thêm ít tiền.

Xem như bỏ tiền mua nốt nửa đời còn lại của y. Hắn là kẻ rất có "từ tâm".

Chưởng quầy nào biết đây là tiền bán mạng, ôm lấy mấy thỏi vàng, kích động tới mức còn phải đưa lên miệng cắn thử, đúng là vàng thật.

Nỗi bất an khi nãy đã sớm tiêu tan, cả người hoàn toàn chìm trong sự sung sướng do vàng mang lại, hoàn toàn không nhận ra ánh mắt của vị khách nọ — căn bản không phải là ánh mắt nhìn người sống.

Y hấp tấp gói ghém giày lại, hai tay dâng lên:

"Công tử đi thong thả, lần sau lại ghé."

Chỉ kém điều quỳ xuống tiễn Thần Tài ra cửa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!