Chương 20: (Vô Đề)

Hắn khẽ cười, vươn ngón tay ra, định tách môi răng nàng ra, nào ngờ đầu ngón tay vừa mới chạm vào môi, đã bị nàng bất ngờ phản kích, cắn chặt lấy.

Ô Cốc Sinh không kịp phản ứng, trực tiếp bị cắn trúng. Hắn đau, vội rụt tay về, ánh mắt nhìn Khương Trăn Trăn thoáng trầm xuống.

Hắn muốn động thủ, nhưng lại nhớ nàng là cổ nô của mình, nàng bị thương thì cuối cùng cũng là hắn phải bôi thuốc, chăm nom.

Nghĩ tới đó chỉ thấy phiền, hắn đành bực bội thu tay, lấy khăn bọc vết cắn lại, nhân tiện kéo giãn khoảng cách với Khương Trăn Trăn ra xa hơn một chút.

Trong lòng Khương Trăn Trăn hơi động – nàng vốn dĩ là muốn thử xem Ô Cốc Sinh có biết võ hay không, và xem hắn chịu đựng nàng tới mức nào.

Lúc trước chỉ cần nàng đến gần là hắn đã ghét bỏ không thôi, vậy mà từ sau khi nuôi cổ bằng máu nàng, hắn dường như càng lúc càng chịu được việc chạm vào nàng.

Thêm nữa, hắn hoàn toàn không có phản ứng của người luyện võ, bằng không sao có thể để mặc nàng cắn được như vậy? Chỉ cần là người biết võ, thân thủ tất không chậm đến thế. Nếu hắn không hề có võ nghệ, nàng nói không chừng có cơ hội tìm đường trốn.

Nhưng Khương Trăn Trăn không dám thể hiện ý nghĩ ấy ra mặt. Việc nàng chủ động cắn hắn, rốt cuộc cũng chỉ là một vết cắn, chưa đủ chứng minh hắn vì không biết võ mới bị cắn trúng.

"Ta bảo ngươi mở miệng nói chuyện, chứ không bảo ngươi cắn ta. Có phải hàm răng này không nên giữ lại nữa hay không?"

Ô Cốc Sinh rũ mắt, từ trên cao nhìn xuống, trong ánh mắt không còn nửa điểm ý cười.

Dẫu bị nàng cắn, thoạt nhìn cũng như rất tức giận, nhưng hắn lại không lập tức hạn chế hành động nàng như trước.

Xem ra, không chỉ nàng thấy buồn chán – có lẽ từ lúc hắn bước vào nơi này, cũng chưa từng rời đi, chỉ ở đây quanh quẩn với một mình nàng.

Che giấu cảm xúc thật trong lòng, Khương Trăn Trăn lạnh mặt, ngẩng đầu nhìn hắn, giọng nói mang theo ý chế giễu:

"Ngươi vốn đã không coi ta là người, ta cắn một cái thì đã sao? Còn nữa, tốt nhất đừng tùy tiện chạm vào ta, bị cắn cũng đừng trách."

Lời nàng không chút khách khí.

Mấy năm nay, trước mặt mọi người, nàng vẫn luôn là đích nữ hầu phủ dịu dàng đoan trang, suýt nữa quên mất bản tính ban đầu của mình – vốn cũng là kiểu người ai chọc là trả, có thù tất báo.

Đối diện với lời cố ý giẫm trúng mấu chốt ấy, hắn lại một chút cũng không tức giận, trái lại sau khi nghe xong, bao nhiêu tức khí đều tiêu tan.

Rốt cuộc nàng nói cũng không sai – chính hắn cũng chưa từng coi nàng là "người".

Dù là như vậy, bản tính hắn vốn không chịu được bị người ta chọc ngược. Trên đời này chỉ có thể có một người đạp lên mấu chốt của hắn, mà người đó tuyệt đối không phải Khương Trăn Trăn. Thế nên hắn cười lạnh, lập tức ra tay khống chế nàng.

Ngay sau đó, Khương Trăn Trăn liền cảm giác cổ trùng trong cơ thể bắt đầu hỗn loạn.

Trước giờ nó đều ngoan ngoãn, thái độ ôn hòa, duy chỉ lần này, Ô Cốc Sinh dường như muốn cho nàng một bài học, trực tiếp ra lệnh cổ trùng nhanh chóng suy chuyển khắp thân thể nàng, mang theo vô số vết cắn xé nhỏ.

Ghê tởm đến cực điểm!

Hiển nhiên hắn đã nhìn ra nàng không sợ đau đớn da thịt, nhưng lại duy chỉ cực kỳ bài xích việc cổ trùng cử động trong người. Nó vừa động, nàng liền chịu không nổi, trong ao nước bắn tung tóe, nước văng cả lên bờ.

"A ——"

Cảm giác tồn tại của cổ trùng quá mức rõ ràng, khi thì chui lên gần mí mắt, khi thì rúc đến mu bàn chân, toàn thân nàng đều là dấu vết nó qua lại.

Chỉ nghĩ đến việc sau này trên người có thể còn có cả trứng trùng, nàng đã thấy buồn nôn đến muốn xỉu, ghé sát thành ao mà nôn khan.

Lần đầu tiên nàng có ý xin tha, nhưng bao nhiêu năm gia giáo lại không cho phép nàng nói ra hai chữ "cầu xin", chỉ có thể bị ép cảm thụ, toàn thân run rẩy không ngừng.

Thấy nàng thống khổ, hắn mới "đại phát từ bi" ngồi xổm xuống, vươn tay chạm nhẹ lên môi nàng, trên mặt mang theo nụ cười thương hại:

"Còn dám cắn nữa không?"

Hắn chỉ đơn giản là muốn cho nàng một bài học, để nàng biết ai mới là chủ nhân của nàng – nàng chẳng qua chỉ là một vật chứa dùng để dưỡng cổ mà thôi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!