Theo bản năng, nàng cầm lấy gương đồng soi mặt, chỉ liếc một cái, sắc mặt đã đỏ bừng.
Tuy trước kia nàng chưa từng trang điểm, nhưng cũng không phải người không biết thẩm mỹ là gì. Một gương mặt bị phủ bột trắng dày cộp thế kia, quả thực đến mức người rảnh rỗi nhìn vào cũng phải nhíu mày chê cười.
Lúc nãy ma ma phụ trách trang điểm vẫn luôn không cho nàng soi gương, nàng chỉ có thể dựa vào cảm giác đối với y phục, trang dung mà đoán, trong lòng mơ hồ biết cũng chẳng thể nào đẹp đẽ cho cam.
Nhưng nàng quả thật không ngờ, lại có thể khó coi đến mức này.
Nếu hôm nay nàng cứ diện bộ trang dung này mà bước vào yến hội, nhất định sẽ bị cười nhạo đến mức không ngẩng nổi đầu.
Nhận ra mình đã hiểu lầm ý tốt của Khương Trăn Trăn, Hạ Vân Kiều ấp úng, không nói nên lời. Nàng cẩn thận nhận lấy khăn tay Khương Trăn Trăn đưa, ôm gương đồng, lúng túng tự mình lau sửa.
Chỉ là nàng chưa từng có kinh nghiệm thoa phấn kẻ mày, càng không biết đánh son điểm má, nay bảo nàng tự sửa, chỉ có thể vụng về mà bôi bôi lau lau. Kết quả phấn son trên mặt càng lúc càng lem nhem, mảng đậm mảng nhạt dính thành một khối, vừa nhìn đã thấy thảm không nỡ xem.
Hạ Vân Kiều dần dần khóe mắt đỏ hoe, trong lòng ủy khuất, ngẩng đầu len lén liếc nhìn Khương Trăn Trăn bên cạnh.
Rõ ràng rất muốn mở miệng nhờ nàng giúp đỡ, vậy mà đến lúc môi khẽ mấp máy, những lời kia lại cứ nghẹn ở cổ, dứt khoát không thốt ra được.
Khương Trăn Trăn khoanh tay trước ngực, liếc nàng một cái, trông rõ ràng thấy Hạ Vân Kiều vành mắt đỏ ửng, bộ dạng yếu ớt ủy khuất, như thể chỉ cần chạm nhẹ một cái là sẽ bật khóc.
Khương Trăn Trăn nhịn không được hoài nghi, người như vậy, thật sự có thể ở trong quân doanh lăn lộn bảy năm sao?
Nghĩ kỹ lại, nếu bên người có Bùi Quân Ngọc, chỉ sợ hắn sẽ che chở nàng, chiều chuộng nàng đến mức không còn biết trời cao đất rộng là gì. Trước kia, hắn đối với nàng cũng từng là như thế.
Nghĩ đến chuyện khi còn nhỏ, đáy lòng Khương Trăn Trăn cuộn lên một tầng cảm xúc khó gọi tên. Nói nàng cố chấp cũng được, nói nàng xứng đáng chịu khổ cũng được.
Dù thế nào đi nữa, ngay cả chính nàng cũng không thể phủ nhận — nàng vẫn còn thích Bùi Quân Ngọc.
Rốt cuộc, thích hắn đã trở thành một thói quen kéo dài nhiều năm. Có lẽ qua thêm vài năm nữa, hoặc là hắn lại tuyệt tình thêm mấy phần, nàng sẽ có thể thật sự buông tay.
Một bên Khương Trăn Trăn lặng lẽ suy nghĩ miên man, bên kia Hạ Vân Kiều cũng đang đấu tranh trong lòng. Nàng không muốn mang bộ mặt bôi phấn trắng đến dọa người, càng không muốn ra ngoài làm trò cười cho thiên hạ.
Giữa việc mất hết mặt mũi trước mặt mọi người, và việc hạ thấp mình cầu xin Khương Trăn Trăn giúp đỡ, cuối cùng nàng vẫn lựa chọn vứt bỏ chút tự tôn còn sót lại.
"Tỷ… tỷ tỷ, có thể giúp ta… được không?"
Đối với Khương Trăn Trăn, nàng vốn đã cảm thấy thẹn trong lòng, nào dám nói tới hai chữ "ngang hàng". Ngay cả cách xưng hô, cũng thành dè dặt khúm núm.
Khương Trăn Trăn hoàn hồn, cúi đầu nhìn bàn tay đưa tới trước mặt mình, lại nhìn sang Hạ Vân Kiều với đôi mắt vẫn còn hoe đỏ.
Nàng thực sự không phân rõ được, người này là tâm địa quá đơn thuần, hay là tâm cơ thâm sâu. Dù sao trước mắt, bất luận là trong phủ hay ngoài phủ, chỉ cần lấy lòng nàng, so với lấy lòng bất cứ ai khác đều hữu dụng hơn nhiều.
Khương Trăn Trăn vốn không muốn ra tay giúp nàng. Nhưng cuối cùng, có lẽ vẫn là không nỡ đẩy một nữ tử như vậy ra trước mặt người đời mà mất hết thể diện. Nàng trầm mặc nhận lấy khăn tay, thấm ướt rồi mới giơ tay lên.
Tay Khương Trăn Trăn vừa hơi nâng, Hạ Vân Kiều liền ngoan ngoãn nhắm mắt lại, ngửa mặt lên, ngoan ngoãn để mặc nàng xử trí.
Cúi đầu nhìn gương mặt trước mắt, Khương Trăn Trăn âm thầm đánh giá — cũng không phải là hoàn toàn không có chỗ đáng khen, ít nhất chịu ngoan ngoãn nghe lời.
Trầm ngâm một lát, nàng bắt đầu tỉ mỉ lau nhạt đi lớp phấn dày trên mặt Hạ Vân Kiều, chỉnh lại một chút hình dáng chân mày, thuận tay dùng nước trà xoa đều những chỗ màu sắc loang lổ, cuối cùng sửa đến mức bản thân cảm thấy nhìn thuận mắt được rồi mới buông tay.
Nàng cực kỳ chán ghét mà lấy thêm một chiếc khăn tay mới để lau sạch tay, rõ ràng chẳng nói câu nào, nhưng lọt vào trong mắt Hạ Vân Kiều, lại giống như "chữ ghét bỏ" kia sắp tràn ra khỏi đáy mắt, khiến nàng càng thêm xấu hổ.
Hạ Vân Kiều vội vã cầm gương soi lại, dù không thể nói là đẹp đến kinh tâm động phách, nhưng ít ra so với vừa rồi thì dễ nhìn hơn nhiều, không còn đến mức khiến người ta sợ hãi lùi bước.
Nàng đang muốn quay sang nói lời cảm tạ, thì đúng lúc đó, xe ngựa chậm rãi dừng lại.
Màn xe được vén lên, tay Hạnh Nhi đưa vào, hai người trong xe lập tức bại lộ dưới ánh mắt mọi người.
Hạ Vân Kiều nhìn quanh một vòng, phát hiện bên ngoài toàn là những nhân vật y phục hoa lệ, khí độ bất phàm, ai nấy đều mang dáng vẻ phi phú tắc quý. Lời cảm ơn chưa kịp nói ra liền rụt trở lại, nuốt xuống tận đáy lòng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!