Khi Vạn Vân Tri đi về phía Thời Ôn, Vạn Trọng Vi đã lập tức đi theo.
Hắn không nghĩ Thời Ôn có khả năng ứng phó với loại tính khí ngang ngược thế này. Huống hồ, bây giờ cậu là người vợ hợp pháp của hắn, nào tới lượt kẻ khác chỉ trỏ.
Thế nhưng câu "Tâm nghĩ sao thì mắt thấy vậy" rơi trọn vào tai khiến bước chân hắn dừng lại.
Đã quá lâu rồi, hắn chưa từng được ai đứng ra bảo vệ như thế.
Hắn đứng trong bóng tối, nghe thấy người đang quay lưng về phía mình lại nói:
"Anh ấy là người tốt nhất mà tôi từng gặp, cao thượng uy nghiêm như ngọn núi nhé."
Đối diện, gương mặt Vạn Vân Tri hiện đầy vẻ thú vị, như thể chính cậu ta mới là kẻ bị trêu chọc. Cậu ta lẩm bẩm vài câu, Vạn Trọng Vi không nghe rõ, nhưng chắc chắn chẳng phải điều hay ho gì.
Thời Ôn hiển nhiên tức giận, giọng nói cao lên, lời vào trong tai Vạn Trọng Vi chỉ là một dáng vẻ học sinh non nớt cãi lý: "Tôi yêu anh ấy. Bất kể anh ấy là người thế nào, trong lòng tôi anh ấy vẫn là tốt nhất. Sau này cậu đừng nói những lời như thế nữa, gièm pha là hành vi của kẻ tiểu nhân."
Dứt lời, cậu xoay người bước đi.
Đi chưa được hai bước, liền bắt gặp bóng người đang đứng ngay phía sau.
Người đàn ông đứng dưới tán chuối cao, bộ tây trang khiến dáng vóc càng thêm thẳng tắp. Có lẽ vì uống chút rượu, ngũ quan dưới ánh sáng ửng đỏ trở nên khó lường, đôi mắt đen sâu thẳm khóa chặt lấy Thời Ôn, như chất chứa một thứ cảm xúc kỳ lạ.
Thời Ôn lập tức cứng người.
Cậu vừa nãy nói những gì? "Tôi rất yêu anh ấy"?!
Cảm giác lúc này của cậu là xấu hổ đến mức chỉ muốn độn thổ.
Vạn Trọng Vi bày ra vẻ mặt ung dung, khoác vai cậu đầy thân mật, ánh mắt lướt qua Vạn Vân Tri rồi dửng dưng bỏ qua.
Thời Ôn bị dẫn đi, khí thế lanh lợi vừa rồi sớm biến mất.
"... Đó là cố ý nói cho cậu ta nghe thôi, không phải thật đâu ạ."
"Ừm." Vạn Trọng Vi gật đầu.
Cậu mới thở phào, lại nghe hắn nhắc: "Cao thượng uy nghiêm như núi?"
"Ờ... cái đó là thật mà." Thời Ôn lưng thoáng đổ mồ hôi, câu khen này đâu thể chối.
"Tôi rất yêu anh ấy?" Vạn Trọng Vi lại hỏi.
Thời Ôn mím chặt môi, không cách nào đáp.
Khóe môi Vạn Trọng Vi cong lên, nở một nụ cười hiếm hoi, đầy khoái ý.
**
Xe dừng ở cổng lớn, cả hai ngồi vào. Vạn Trọng Vi cởi áo khoác, hoàn toàn thả lỏng.
"Vạn Vân Tri bị cha mẹ chiều hư rồi, trẻ người non dạ, vừa độc miệng vừa liều lĩnh. Sớm muộn gì cũng gây chuyện. Sau này gặp thì cậu tránh xa ra đừng để ý đến nó." Giọng hắn lạnh nhạt, như thể đang nói về một kẻ xa lạ.
"Vâng, tôi biết rồi." Thời Ôn khẽ đáp.
Vạn Trọng Vi khép mắt, tựa đầu ghế, không nói thêm.
Thời Ôn nhìn hắn chốc lát, thấp giọng hỏi: "Anh lại đau đầu sao?"
Vạn Trọng Vi hơi chau mày, gật: "Sao cậu biết?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!