Lịch trình hội thảo dày đặc, Thời Ôn bận rộn đến mức chân không chạm đất, ngày ngày đắm chìm trong biển học thuật, đâu còn tâm tư nghĩ chuyện khác.
Cái hot search từng khiến cả ba người xao động, ngay trong hôm đó đã bị gỡ xuống, sau này trên mạng không còn chút dấu vết nào.
Sáng hôm sau, trước lúc khai mạc, Vạn Trọng Vi gọi điện đúng giờ.
Năm tiếng chênh lệch múi giờ khiến giọng nói qua điện thoại nghe ra thêm phần xa lạ.
"Hot search đã xử lý xong rồi, tôi vừa xuống máy bay mới biết." Vạn Trọng Vi bình thản nói, nghe không có vẻ gì tức giận. Hắn hỏi: "Có ai nhận ra cậu không?"
Thời Ôn thật thà trả lời: "Có, đàn anh với đàn chị nhận ra."
Đầu dây bên kia im lặng một thoáng: "Không sao, sớm muộn gì cũng phải công khai."
Thời Ôn gật đầu, rồi chợt nhớ đối phương không nhìn thấy, vội "ừm" một tiếng.
Hai người lại nói thêm mấy câu đơn giản. Vạn Trọng Vi tỏ ra rất kiên nhẫn, còn hỏi han cậu vài chuyện học tập, rồi mới cúp máy.
Những ngày sau đó, ngày nào Vạn Trọng Vi cũng gửi tin nhắn cho Thời Ôn, lúc thì một câu "ngủ ngon", lúc thì một bức ảnh hoàng hôn hay bình minh, có khi là món ăn đặc sản ở nơi xa.
Ban đầu Thời Ôn còn sợ mình làm phiền hắn, không dám gửi gì. Nhưng sau khi đối phương chủ động mấy lần, cậu cũng mạnh dạn hơn, bắt đầu gửi vài tấm hình thú vị ngược lại.
Chỉ là, trong những buổi hội thảo học thuật khô khan, lấy đâu ra cái gọi là "thú vị"? Thỉnh thoảng Thời Ôn gửi qua vài bản vẽ sơ đồ, xen kẽ mấy công thức phân tách gen protein rắc rối.
Vạn Trọng Vi dường như cũng chẳng thấy phiền.
Thế rồi, một tháng trôi qua trong chớp mắt.
Đặt xong vé về, Tôn Quang Mộ còn cho cả nhóm nghỉ một ngày, bốn người đi dạo quanh thành phố, thong thả tận hưởng, rồi mới quay về.
Trên máy bay, Lương Minh Chiêu ngồi cạnh Thời Ôn, làm như vô tình hỏi: "Sau khi các em kết hôn, hai người ở thế nào?"
Từ lần trò chuyện hôm trước, cả anh và Cao Đường đều ngầm hiểu mà không nhắc lại chuyện này nữa. Một là vì quá riêng tư, hai là họ biết bản hợp đồng kia chắc có điều khoản bảo mật, nói nhiều e có tai vách mạch rừng, cũng sợ Thời Ôn thấy khó xử.
Thế nên khi Lương Minh Chiêu bỗng nhiên hỏi, Thời Ôn lắp bắp: "Thì... vẫn như trước thôi."
Cậu ngại nói thật, lần đầu tiên nói dối đàn anh.
Lương Minh Chiêu dường như thở phào, không hỏi thêm, chỉ gật đầu, trầm giọng dặn: "Nhớ tự chăm sóc bản thân."
Xuống máy bay, Thời Ôn nhất quyết không cho Vạn Trọng Vi đến đón, sợ bị thầy bắt gặp lại khó xử. Đàn anh đàn chị thì còn dễ giải thích, nhưng nếu thầy hỏi thì cậu không biết phải đáp sao. Lần này Vạn Trọng Vi không ép, đồng ý để cậu tự đi tàu điện ngầm về.
Buổi chiều Thời Ôn mới về đến Lạc Thủy Cư, Vạn Trọng Vi còn chưa tan làm.
Trở lại căn phòng "cùng chung sống" của hai người, Thời Ôn thoáng bần thần, nhưng rồi cũng nhanh chóng sắp xếp hành lý, đi tắm rửa. Đường xa mệt mỏi, cậu dứt khoát leo lên giường chợp mắt.
Đến khi mơ màng tỉnh lại, đã thấy một người ngồi nơi ghế sofa.
Trong phòng khách nhỏ chỉ bật một ngọn đèn tường, ánh sáng dìu dịu chiếu lên bóng dáng cao lớn. Vạn Trọng Vi mặc đồ ở nhà màu be nhạt, mái tóc vốn lúc nào cũng chải gọn nay mềm rũ trước trán, đang cúi đầu xem tài liệu. Hình ảnh ấy khiến hắn như con mèo lớn thư thái, chẳng còn chút uy áp thường ngày.
Thời Ôn chưa bao giờ thấy một Vạn Trọng Vi như thế.
Dịu dàng, vững chãi, dường như không gì không thể.
"Dậy rồi à?" Vạn Trọng Vi đứng lên, bước chậm đến bên giường, cúi xuống nhìn cậu.
"Tôi ngủ quên mất..." Thời Ôn hơi ngơ ngác. Một tháng xa cách, sự quen thuộc ít ỏi trước đó đã nhạt hết. Càng nhận ra nhắn tin qua điện thoại và gặp mặt trực tiếp khác nhau một trời một vực. Bình thường gửi đi những công thức dài ngoằng chẳng thấy gì, còn lúc này đối diện người thật, cậu lại vừa luống cuống vừa xấu hổ. "Anh về từ lúc nào vậy? Sao không gọi tôi dậy..." Thời Ôn lắp bắp hỏi.
"Gọi cậu dậy làm gì? Mệt thì cứ ngủ. Muốn làm gì thì làm, đừng gò bó." Vạn Trọng Vi đáp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!