Chương 75: Phiên Ngoại : Năm tháng như nước chảy mây trôi

Những ngày Vạn Trọng Vi sống "không danh không phận" kết thúc vào khoảng năm thứ tư.

Một ngày thứ Bảy bình thường, hai người rủ nhau đi đăng ký kết hôn, cũng chẳng báo với ai. Lãnh chứng xong, trở về căn hộ một phòng khách một phòng ngủ nhỏ bé của Thời Ôn, họ nấu một nồi lẩu lòng dê để mừng.

Mùa thu vốn là mùa bồi bổ, nhưng bồi bổ quá cũng sinh phiền.

Sau vài ngày liên tục bị "hành hạ", Thời Ôn chịu không nổi, giơ cờ trắng tuyên bố ngừng chiến vĩnh viễn.

Nhưng Vạn Trọng Vi làm sao chịu tha? Vừa đè cậu, vừa còn oán trách: "Không phải em ngày nào cũng nấu thịt dê sao, ăn nóng quá chịu sao nổi."

Rồi lại trêu: "Người ta nói ba mươi như sói, bốn mươi như hổ, sao em chẳng giống sói cũng chẳng giống hổ vậy?"

Thời Ôn tức giận: "Đó là tại anh không phải người! Dù em có là sói hay hổ thì cũng bị anh hành cho chết mất rồi!"

Vạn Trọng Vi thì đủ trò: Khi thì bắt Thời Ôn nói lời th* t*c, khi thì ép cậu thử những "tư thế khó". Thời Ôn tức quá, liền cho hắn ăn chay suốt một tuần lễ.

Sau đó họ bàn chuyện nuôi thú cưng. Bàn tới bàn lui vẫn không thống nhất được: Thời Ôn muốn nuôi rùa hoặc chim, còn Vạn Trọng Vi thì muốn nuôi chó hoặc mèo.

Cuối cùng, sau một ngày chiến tranh lạnh, Vạn Trọng Vi xuống nước, ôm về từ chợ một con gà con vàng óng.

"Cũng giống chim mà," Hắn nói, "Đừng giận nữa, thế này chẳng phải thỏa mãn em rồi sao?"

Thời Ôn đặt cho gà cái tên khí thế: Điếu Tạc Thiên.

Vạn Trọng Vi nghe xong chỉ biết nói Thời Ôn đúng là "có bệnh".

Về sau, đồng nghiệp ở viện nghiên cứu thường nghe Thời Ôn gọi điện cho nhà đầu tư: "Trưa đừng quên cho Điếu Tạc Thiên ăn, ngâm mềm kê đi kẻo nó nghẹn, đừng có lười mà cho ăn bánh mì khô đấy anh biết chưa."

Nhưng sau này, vì một nguyên nhân nào đó không rõ, Điếu Tạc Thiên chết. Hai người cố hết sức cứu nó, nhưng bệnh viện thú y không nhận, họ đành đau lòng tiễn đưa thành viên bé nhỏ của gia đình.

Vạn Trọng Vi tự tay khắc một tấm bia: Mộ của Điếu Tạc Thiên.

Bên dưới ký tên: Có bệnh lập.

**

Năm thứ năm, dưới sự thúc giục mãnh liệt của Vạn Trọng Vi, Thời Ôn cắn răng bỏ ra toàn bộ tiền thưởng cả năm để mua một chiếc xe hơi.

Thực ra chẳng cần thiết: Thời Ôn đi xe đạp tới viện nghiên cứu chỉ mất mười lăm phút, Vạn Trọng Vi thì làm việc ở nhà.

Nhưng chỉ vì một lần Thời Ôn đi tiệc muộn, có đồng nghiệp lái siêu xe đưa về, Vạn Trọng Vi đứng dưới nhà thấy hết, từ đó ghi hận trong lòng.

"Mua xe đi, sau này anh đón em, cuối tuần còn có thể chở em đi dạo, chẳng phải tốt sao." Hắn nói.

Thời Ôn nửa tin nửa ngờ, cuối cùng vẫn chịu thua trước ánh mắt khát khao mãnh liệt kia, thế là rút tiền, hai người lái một chiếc Wrangler về nhà.

Thời Ôn lại đặt tên: Đại Pị Ba – cùng họ hàng với Điếu Tạc Thiên.

Chiếc xe giá bốn trăm nghìn, Thời Ôn không cho Vạn Trọng Vi góp tiền. Vạn Trọng Vi liền nói: "Vậy để anh mua phụ kiện, nâng cấp chút xíu." Thời Ôn đồng ý.

Kết quả, chiếc Wrangler được gắn thêm: thảm lót xa hoa, dán phim, cản trước, mâm mới, hệ thống treo, bậc lên xuống, lưới tản nhiệt, nội thất, ghế xoay, tủ lạnh mini... Cuối cùng, từ xe bốn trăm nghìn, nó hiên ngang bước vào hàng ngũ siêu xe triệu đô.

Một tháng sau, khi xe từ xưởng nâng cấp chạy về, ngoài động cơ, Thời Ôn đã không còn nhận ra nổi "Đại Pị Ba" của mình nữa.

**

Năm thứ chín, Thời Ôn kết thúc công việc ở viện nghiên cứu, quyết định về nước phát triển.

Vạn Trọng Vi đi theo.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!