Kết thúc chuyến đi bận rộn ở Bình Châu, Thời Ôn trở lại nước M, lại bắt đầu cuộc sống hai điểm một tuyến.
Mỗi ngày, cậu một mình đi làm, một mình tan sở, một mình ăn cơm. Cuối tuần cũng không còn phải đi hẹn điều trị cao áp nữa, tất cả trở về kiểu sinh hoạt giản đơn đến mức cực hạn như trước kia. Thế nhưng trong lòng lại luôn cảm thấy trống trải.
Theo lý mà nói, không có Vạn Trọng Vi, cậu hẳn nên thấy yên tĩnh hơn mới đúng.
Nhưng hiển nhiên là không phải vậy.
Cậu bắt đầu thấy vô vị, vô duyên vô cớ ngẩn người ra nhìn chằm chằm vào một chỗ, cơm ăn cũng chẳng còn ngon miệng.
Vốn dĩ Vạn Trọng Vi cùng cậu đặt vé máy bay về nước cùng ngày. Nhưng tập đoàn Vạn Nguyên bất ngờ xảy ra sự cố, một chi nhánh ở xa có một vụ tai nạn không to không nhỏ, nhất định phải do hắn đích thân xử lý.
Hắn buộc phải đổi vé vào phút chót, bay tới một thành phố cách xa mười vạn tám nghìn dặm.
Chuyến đi ấy, đi tròn một tháng.
Giữa hai người chưa từng có lời nào nói về việc "tái hợp" hay "quay lại với nhau". Cả hai đều ăn ý ngầm giữ nguyên trạng thái "bạn giường". Còn chuyện có "chuyển chính thức" hay không, Vạn Trọng Vi không dám hỏi, mà Thời Ôn thì càng sẽ không chủ động nhắc tới.
Thỉnh thoảng bọn họ có gọi video, nhưng phần nhiều vẫn là Vạn Trọng Vi để lại tin nhắn. Hai người chênh lệch múi giờ gần mười tiếng, muốn trò chuyện trực tiếp thực sự không dễ.
Vạn Trọng Vi bận đến chân không chạm đất, vừa từ chi nhánh kia trở về đã lại bị một dự án khác của Vạn Nguyên trói chặt. Bao nhiêu ngày trước đó hắn trốn tránh lười biếng, giờ dồn dập kéo ngược lại, khiến hắn không hở nổi một khe thở.
Tin nhắn qua lại giữa hai người cũng chỉ giới hạn ở vài chuyện vụn vặt đời thường: "Ăn chưa?", "Ăn gì rồi?", "Ngủ có ngon không?"...
Thời Ôn chưa bao giờ hỏi hắn bao giờ mới bận xong, cũng chẳng hỏi bao giờ mới trở về. Con người vốn dĩ đều có chút kiêu ngạo, Thời Ôn đương nhiên cũng không ngoại lệ.
Ai mở miệng hỏi trước, người đó coi như thua.
Nhưng Vạn Trọng Vi lại chẳng để ý mấy điều này. Mỗi lần đều chủ động báo cáo tiến độ công việc, nói rằng mình còn mấy ngày nữa là bận xong, đang tăng ca xử lý mọi chuyện, hễ xử lý xong sẽ lập tức mua vé bay sang.
Đối với những lời ấy, Thời Ôn thường không trả lời, nhưng trong những lần gọi video, nụ cười vô thức hiện trên gương mặt cậu thì chẳng thể nào giấu nổi.
Cậu đang mong ngóng hắn trở về.
Nhìn cậu cười, Vạn Trọng Vi cũng cười theo. Đôi khi hai người chẳng cần nói gì, chỉ lẳng lặng đối diện nhau, cùng nhau bật cười.
**
Cuối tuần hôm đó, Thời Ôn không muốn vào thư viện, bèn ra ngoài dạo phố.
Đã hai ngày liền Vạn Trọng Vi không liên lạc với cậu, không nhắn, cũng không gọi video, hẳn là vẫn còn bận.
Thời Ôn khoác túi, thong thả bước ra khỏi cửa. Từ trước cửa rẽ trái, đi không xa là một quảng trường nhỏ giữa phố. Từ xa, cậu đã nghe thấy tiếng đàn guitar vang lên.
Quanh đó tụ tập lác đác vài người, có người đứng nghe nhạc, có người lại mải mê đùa với bầy chim bồ câu.
Thời Ôn dừng bước, lắng nghe. Cậu nhận ra người kia đang đàn một bài hát Hoa ngữ. Cái tên là gì nhỉ? Trong đầu tìm một lúc... à, nhớ ra rồi, là bài 《Nam Hài》
Ca từ giản đơn thẳng thắn, giai điệu miên man nhuốm chút buồn thương.
"Đã từng bất ngờ, anh và người ấy yêu nhau
Trong quãng thời không ngần ngại
Tưởng rằng đã thấu hiểu
Nên yêu hết mình chẳng hối tiếc
Đôi bàn tay nắm chặt chẳng buông..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!