"Vậy rốt cuộc cậu ta muốn em phải thế nào?" Thời Ôn hỏi một câu mà ngay cả Bạch Ly cũng không có đáp án.
"Em thật sự không biết." Bạch Ly ngây người, ánh mắt lộ vẻ hoang mang, "Có lẽ... muốn em hối hận, hoặc chỉ đơn thuần là báo thù thôi! Báo thù em không biết điều."
"Thế em có kế hoạch gì chưa?"
Bạch Ly khẽ lắc đầu, mắt cay cay: "Trong tay Tào Tuấn Nghiêm còn nắm mấy công trình của công ty, bây giờ em chỉ mong đừng làm liên lụy đến công ty. Nếu hắn muốn trút giận, thì cứ để hắn trút đi. Chỉ cần không quá đáng, em... có thể nhịn thì nhịn."
"Những việc Tào Tuấn Nghiêm làm với em, người đó... bạn trai cũ của em có biết không?"
Hơi thở Bạch Ly khựng lại một thoáng, lát sau mới nhỏ giọng: "Biết."
"Nghe những lời Tào Tuấn Nghiêm vừa nói, đâu chỉ là chuyện trút giận đơn giản. Tiểu Bạch, em đừng cứ nhẫn nhịn mãi, có khi nhẫn nhịn cũng chẳng đổi được kết quả tốt."
Bạch Ly đương nhiên hiểu, nhưng ngoài nhịn ra, y không có cách nào khác.
Thời Ôn nhìn bộ dáng buồn bã ấy, cũng chẳng biết phải làm gì. Kinh nghiệm yêu đương của cậu vốn ít ỏi, những gì biết về tình cảm đều đến từ Vạn Trọng Vi. Chính bản thân cậu cũng từng chìm trong vũng lầy không thoát ra nổi.
Mỗi người có một câu chuyện tình yêu khác nhau, nhưng Thời Ôn có thể đồng cảm với sự bất lực lúc này của Bạch Ly.
Là bạn bè, cậu chỉ có thể ngồi cùng để trò chuyện, chẳng đưa ra được lời khuyên hay. Nhờ Vạn Trọng Vi giúp cũng không tiện, một là chuyện tình cảm vốn dĩ người ngoài không nên chen vào, hai là cậu sắp rời Bình Châu, chuyện giữa cậu và Vạn Trọng Vi còn chưa rõ ràng, càng khó mà thay Bạch Ly cầu cạnh hắn.
Hai người mỗi người theo đuổi một dòng suy nghĩ riêng, bầu không khí có phần nặng nề.
Bạch Ly xoay người, chống cằm lên gối nhìn Thời Ôn, giả vờ nhẹ nhõm: "Đừng nói chuyện em nữa, nói anh đi. A Ôn, hai người sớm quay lại với nhau đi. Không phải vì hôm nay Vạn Trọng Vi giúp em, mà thật sự em mong anh được hạnh phúc."
"Quay lại..." Thời Ôn lẩm bẩm, "thì sẽ hạnh phúc sao?"
"Sẽ chứ. Em không rõ trước kia hai người sống với nhau thế nào, nhưng bây giờ, Vạn Trọng Vi xem anh còn quý hơn cả con ngươi của anh ta." Nói tới đây, khóe môi Bạch Ly khẽ cong, "Anh không thấy sao, lúc tiễn chúng ta rời đi nét mặt anh ta thế nào à?"
Thời Ôn tất nhiên đã thấy.
Cái vẻ không nỡ, ghen tuông và buồn bã bị nén cứng ngắc trong ngực, trước mặt Thời Ôn thì phơi bày tr*n tr**, nhưng khi người khác nhìn sang lại như chẳng có gì, còn cố tình ra vẻ lịch thiệp, rộng lượng.
Thật là... tâm thần phân liệt.
Trong căn phòng yên tĩnh mờ tối, chỉ vì nhớ tới biểu cảm ấy, Thời Ôn bất giác bật cười khẽ.
"Muốn biết đối phương có phải người yêu tốt hay không, thì cứ nhìn vào điều này: Chỉ cần nghĩ tới người đó, anh sẽ không nhịn được mà bật cười." Bạch Ly một câu chọc thủng, "Anh xem, anh đã như vậy bao lâu rồi?"
Thời Ôn nghĩ, chắc là từ khi Vạn Trọng Vi giả ngốc chạy đến nhà cậu ở, cậu liền thường xuyên cười như thế rồi.
**
Hai buổi diễn thuyết của Thời Ôn, Vạn Trọng Vi đều đến nghe.
Hắn ngồi dưới khán đài, âu phục cà vạt chỉnh tề, mái tóc được chải chuốt kỹ lưỡng, trong tay còn cầm một cuốn sổ nhỏ, ngồi giữa một đám lãnh đạo trung niên của trường, nghiêm túc ghi chép.
Điều này khiến cho các lãnh đạo trường học nhìn nhau, không hiểu Vạn tổng hôm nay lại nổi cơn gì.
Hôn nhân giữa Thời Ôn và Vạn Trọng Vi vốn không có nhiều người biết, ly hôn lại càng kín kẽ, vì vậy không ai rõ quan hệ của họ. Vạn Trọng Vi liên tiếp nhiều năm đầu tư cho phòng thí nghiệm của Tôn Quang Mộ, mọi người chỉ tưởng rằng hắn và giáo sư Tôn có giao tình riêng.
Sau khi diễn thuyết kết thúc, hiệu trưởng nhiệt tình mời Vạn Trọng Vi cùng đi ăn, địa điểm đã chuẩn bị xong, ở khách sạn cao cấp đối diện trường.
Vạn Trọng Vi rất khách khí cảm ơn, rồi cung kính đi tới bên Tôn Quang Mộ, hỏi: "Thầy, thầy có đi cùng không?"
Hiệu trưởng đứng bên cạnh còn ra hiệu bằng mắt cho Tôn Quang Mộ. Ông hiểu, nhưng thái độ hơi gượng gạo, lạnh mặt nói: "Đi thôi."
Dù sao ông vẫn phải nể mặt hiệu trưởng, dự án năm sau còn phải chờ hiệu trưởng phê duyệt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!