Chương 72: Bạch Ly

Họ chẳng bao lâu lại hẹn một buổi tụ tập thứ hai.

Lần này là Phạm Sùng Quang chủ động rủ rê, một phần muốn tìm lại chút thể diện vì lần trước mình lỡ lời, nhưng lý do quan trọng hơn là Vạn Trọng Vi trở mặt vô tình. Dự án vốn đã bàn xong, hôm sau chuẩn bị ký hợp đồng, kết quả bộ phận pháp vụ lại viện đủ cớ gây khó dễ. Phạm Sùng Quang tức đến nghiến răng, đành dày mặt tìm đến Thời Ôn. Thời Ôn không tiện từ chối, liền gật đầu đồng ý.

Bữa tối định ở một hội sở tư nhân, chuyên đồ fusion, món ăn ngon, không gian cũng đẹp. Cả khu trang viên rộng lớn chia thành từng dãy tứ hợp viện độc lập, ăn xong còn có thể ra ngoài tản bộ hóng gió.

Ăn được nửa chừng, Thời Ôn ra ngoài đi vệ sinh, nghe thấy bên ngoài có tiếng giằng co. Ban đầu cậu không để ý, tưởng ai đó uống nhiều rồi, nhưng thoáng nghe thấy một giọng quen quen, bèn bước ra cửa nhìn.

Loại tứ hợp viện này chỉ dùng để ăn uống, diện tích không lớn, nhưng các yếu tố thiết kế đều đủ: cổng, bình phong, sân trong, hành lang, đông tây tả hữu cùng chính phòng, từng hạng mục đều đầy đủ.

Đối diện chính là một viện khác, cửa mở thẳng ra, giữa hai viện cách nhau đoạn hành lang lát đá xanh rộng vài mét. Một gã cao to đang túm lấy cổ tay một người đàn ông mặc sơ mi trắng, giọng chậm rãi mà khí thế hăm dọa:

"Muốn đi là đi, công trình không cần nữa chắc? Nghĩ cho kỹ, đừng để sếp của cậu ăn cơm tù. Không có cậu tôi cũng chẳng chết đói, đều là người lớn rồi, đừng có không biết điều."

Người bị nắm cổ tay cố sức giật ra, lùi lại nửa bước, giọng lạnh băng: "Tôi không làm loại chuyện này."

"Không chịu nói tử tế hả?" Gã kia nổi cáu, "Cậu nghĩ mình là ai? Không có Văn Quân Hà cậu chẳng là cái gì hết. Nói thẳng nhé, muốn còn chỗ đứng trong cái ngành này thì tốt nhất nên nghe lời tôi. Giờ tôi còn chút kiên nhẫn, nếu chịu theo tôi, tôi đảm bảo không ai dám bắt nạt cậu, công ty với sếp của cậu cũng sẽ yên ổn."

Trên hành lang lát đá xanh trước cổng treo một chiếc đèn sen cổ, ánh sáng hắt xuống, Thời Ôn nhìn rõ người mặc sơ mi trắng kia, chính là Bạch Ly.

Từ sau giải đi bộ đường dài, bọn họ chưa gặp lại, nhưng vẫn thường nhắn tin qua WeChat. Thời Ôn biết Bạch Ly sau chuyến đi chơi ở Tây Bắc thì trở lại công ty cũ làm việc, ngành thiết kế kiến trúc, nhưng không ngờ văn phòng lại đặt ngay ở Bình Châu.

Một năm không gặp, tóc Bạch Ly để dài hơn, sơ mi quần tây khiến dáng vẻ khác hẳn hồi trong sa mạc, bớt đi phần phóng khoáng ngông nghênh, thêm mấy phần nho nhã thư sinh.

Cái dáng vẻ cúi đầu nhẫn nhịn này, Thời Ôn chưa từng thấy qua. Cậu nghĩ, chắc y gặp khó khăn rồi.

"Tôi nói rồi, tôi không làm mấy chuyện này." Bạch Ly cắn chặt môi, lại lùi thêm bước nữa, "Tôi không bẩn thỉu như các người!"

Câu này lập tức chọc giận gã đàn ông kia. Gã sải bước tới, túm chặt lấy cánh tay Bạch Ly, nghiến răng nghiến lợi: "Được, đã cho rằng tôi bẩn thỉu, thì tôi bẩn thỉu cho cậu xem!"

"Bạch Ly!" Thời Ôn gọi một tiếng, vội vàng bước ra khỏi cửa, chen vào giữa hai người.

Bị cắt ngang bất ngờ, cơn giận của gã kia chưa kịp dập xuống, nheo mắt nhìn Thời Ôn, cảm thấy quen quen, nhưng nhất thời không nhớ ra là ai.

Bạch Ly nhìn thấy Thời Ôn, trên mặt thoáng hiện một tia mừng rỡ, nhưng ngay sau đó lại vì để bạn bè bắt gặp cảnh khó xử này mà thấy xấu hổ. Y nóng lòng muốn rời đi, bèn nắm lấy tay Thời Ôn nói: "Chúng ta ra ngoài rồi nói."

Thời Ôn gật đầu, biết lúc này không phải thời điểm thích hợp để nói chuyện, liền kéo Bạch Ly đi về phía tứ hợp viện của mình.

Gã đàn ông kia lập tức nổi giận, giọng cao hẳn lên: "Anh là ai! Ai cho các anh đi?"

Tiếng ồn ào ngoài cửa vọng vào, Vạn Trọng Vi lúc đó vừa từ nhà vệ sinh ngoài hành lang đi ra. Hắn khựng chân, quay người bước nhanh ra ngoài. Vừa ra đến nơi, hắn liền thấy Thời Ôn cùng hai gã đàn ông đang tranh chấp. Trong mắt hắn chỉ có Thời Ôn, chẳng buồn liếc người khác, lập tức tiến lên kéo cậu vào trong lòng mình.

Trận hỗn chiến ba người bỗng biến thành bốn, vậy mà lại yên tĩnh một cách kỳ lạ.

Người đàn ông vừa rồi còn hống hách ngang ngược giờ nhìn Thời Ôn lại nhìn sang Vạn Trọng Vi, bàn tay đang giữ chặt Bạch Ly cũng buông ra. Gã cười gượng, ngượng ngập gọi một tiếng: "Anh Trọng Vi."

"Có chuyện gì thì nói thẳng." Vạn Trọng Vi phân phó, cho mở một gian phòng khác, bốn người cùng ngồi xuống uống trà.

Tào Tuấn Nghiêm từ nhỏ trời chẳng sợ đất chẳng sợ, chỉ duy nhất sợ Vạn Trọng Vi, kẻ vừa cứng rắn vừa lạnh lùng, không nói lý nói tình. Nói ra thì, bên ngoại gã có chút quan hệ thân thích với nhà họ Vạn, thường xuyên lui tới cũng coi như quen thuộc. Nhưng hắn nhỏ hơn Vạn Trọng Vi gần mười tuổi, chơi không hợp, hơn nữa Vạn Trọng Vi mặt mày nghiêm nghị, chẳng hợp khẩu vị bọn trẻ con, nên mỗi lần tụ họp gì đó đều né xa xa.

Sau này lớn lên, chỉ nghe người lớn kể những chuyện Vạn Trọng Vi từng làm, gã đã cảm thấy máu lạnh tàn nhẫn, chẳng cùng một đẳng cấp với đám công tử bột được người nuông chiều lớn lên như bọn họ.

Gã thật sự không ngờ hôm nay lại đụng phải ở đây, càng không ngờ vị "bạn đời cũ" của Vạn Trọng Vi lại là bạn của Bạch Ly.

Trong lòng gã vừa xấu hổ vừa chột dạ, nhưng vẫn ngoan ngoãn thú nhận: "Em chẳng phải đang theo đuổi Bạch Ly sao? Hẹn cậu ấy ra ăn cơm, còn muốn giới thiệu một công trình. Ai dè cậu ấy cứng đầu thế......"

Nói đến đây, giọng gã nhỏ dần đi. Chính gã cũng biết mấy lời này nghe chẳng đứng đắn gì. Vừa rồi suýt nữa còn động tay động chân ngay ngoài đường, trông chẳng khác nào giở trò c**ng b*c, đâu phải thái độ của một kẻ theo đuổi nghiêm túc?

Vạn Trọng Vi biết gã đang nói nhăng nói cuội, nhưng chuyện tình cảm thì khó mà xen vào quá nhiều. Hắn chỉ có thể làm hết sức mình, giúp Bạch Ly một tay.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!