Thời Ôn ăn xong cơm sáng liền nói mình phải tới thư viện tra tài liệu, đeo ba lô rồi đi.
Chỉ có cậu mới biết, bản thân là kiểu ngoài cứng trong mềm, mạnh miệng mà ruột lại rỗng, nhất là khi đối diện với Vạn Trọng Vi. Một phút đầu óc ngắn mạch mà lên giường với hắn, còn buột miệng cho ra cái định vị "bạn giường", cậu sợ ở thêm một giây nữa thôi cũng bị hắn nhìn ra mình rối bời, thế là dứt khoát chạy trốn.
Đến tận khi lao ra khỏi cửa khu, nhảy lên xe đạp, cậu vẫn còn cảm thấy phía sau có một ánh mắt âm trầm, như thể muốn nuốt sống cả người mình.
Con sói Vạn Trọng Vi cho dù có tạm thời nằm phục trong chuồng cừu, thì bản tính hung hiểm nham hiểm cũng đâu có đổi. Nói không chừng lúc nào đó sẽ nuốt cả xương lẫn thịt của cậu.
Thời Ôn chạy vào thư viện, vùi đầu trong biển sách, bao nhiêu cảm xúc hỗn loạn kia liền bị gạt ra sau đầu.
Quả nhiên, vạn ban giai hạ phẩm, duy hữu độc thư cao
- Tất cả đều là hạ phẩm, chỉ có đọc sách là cao quý nhất.
Nói chuyện yêu đương gì chứ!
**
Trong khi Thời Ôn đã yên tĩnh lòng dạ, thì bên này Vạn Trọng Vi lại ở nhà một mình nghĩ đi nghĩ lại.
Đến bảy giờ tối, Thời Ôn về nhà. Vừa bước vào cửa đã ngửi thấy mùi cơm canh. Cậu đọc sách cả ngày, đói lả người, lập tức bụng sôi réo, ném ba lô nhào tới bàn ăn.
Vạn Trọng Vi vừa thêm canh thêm cơm vừa gắp thức ăn cho cậu, hầu hạ cho ăn gần xong, mới tìm thời cơ mở miệng.
"Làm bạn giường cũng được, tôi đồng ý."
Thời Ôn suýt phun cả ngụm canh, hoảng hốt ngẩng lên nhìn hắn, chỉ nghe hắn nói tiếp: "Nhưng có một điều kiện. Trong thời gian chúng ta còn ràng buộc, em không được tìm ai khác, chỉ được có mình tôi thôi."
Vạn Trọng Vi nghĩ cả một ngày, cuối cùng chấp nhận làm bạn giường. Người ta nói cơ thể là con đường tắt dẫn tới tình yêu, biết đâu một ngày nào đó Thời Ôn cao hứng, hắn sẽ từ bạn giường chuyển sang người yêu chính thức.
Vì vậy hắn bổ sung thêm: "Tôi sẽ đợi đến ngày được 'công nhận'."
Thời Ôn đã không còn từ nào để hình dung sự chấn động của mình. Thực ra cậu chỉ buột miệng nói ra thôi, lấy cái thái độ hời hợt để che giấu trong lòng cuộn sóng cuồn cuộn, ai ngờ Vạn Trọng Vi lại coi là thật.
"Còn nữa, mấy lời như vậy sau này đừng nói bừa bên ngoài." Vạn Trọng Vi nhắc nhở.
Thời Ôn khó hiểu: "Lời gì?"
Vạn Trọng Vi liếc cậu cảnh cáo: "Em học được ở đâu vậy? Hay là cái cậu nhóc mới vào chỗ các em?"
Thời Ôn chợt hiểu: "À, đúng thế. Làm nghiên cứu buồn chán lắm, cũng cần chút gì điều tiết cuộc sống."
Vạn Trọng Vi nhịn mãi mới bật ra một câu: "Sau này bớt chơi với cậu ta."
**
Đầu tháng 11, Viện nghiên cứu hợp tác với Đại học P ở Bình Châu tổ chức một hội thảo đỉnh cao. Thời Ôn đi cùng giáo sư Klessig trở về. Nhiệm vụ của cậu khá nặng, không chỉ với tư cách chuyên gia trẻ phải có hai bài diễn thuyết, còn phải tham gia đón tiếp, xã giao. Tôn Quang Mộ và Cao Đường rất vui mừng, cũng tận lực tạo điều kiện, hy vọng cậu có thể đi xa hơn trên con đường này.
Đương nhiên, Vạn Trọng Vi cũng theo về. Cùng vui còn có Kỳ Vọng và Sở Nhiễm. Nhưng chẳng bao lâu, bọn họ mới biết mình mừng hụt.
Tưởng rằng ông chủ khó khăn lắm mới về một chuyến, nhất định sẽ vùi đầu vào công ty, khổ tâm tận lực, ngày đêm lo toan. Ai ngờ đến cả mặt hắn cũng không thấy, việc lớn việc nhỏ vẫn phải qua video hoặc email, chuyện cần gặp trực tiếp thì hẹn ở Lạc Thủy Cư.
Công việc xử lý gần xong, Vạn Trọng Vi lên lầu thay đồ. Kỳ Vọng ngồi trong phòng khách, liếc mắt với Sở Nhiễm.
"Sao muộn vậy rồi mà Thời Ôn còn chưa về?" Kỳ Vọng giả vờ hỏi vu vơ.
Vạn Trọng Vi vừa thắt cà vạt vừa đi xuống, nói: "Cậu ấy không ở đây."
Trước khi về Bình Châu, Thời Ôn đã thẳng thừng từ chối lời mời hắn ở lại Lạc Thủy Cư, lý do là công việc bận, ở khách sạn do trường đại học P sắp xếp thì thuận tiện hơn. Vả lại, bọn họ bây giờ cũng chẳng có quan hệ gì, cho dù có là "bạn giường" thì cũng không tiện sống trong nhà đối phương.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!