"Cưới... lễ cưới sao?" Thời Ôn ngẩn người, rõ ràng không theo kịp tình hình.
"Phải có lễ cưới. Nếu không, sẽ luôn có kẻ rỗi chuyện tìm cách nhét người vào. Phía cha tôi cũng là mối họa ngầm. Hơn nữa ở tuổi này, kết hôn rồi thì hình ảnh của tôi trong hội đồng quản trị sẽ càng ổn định." Vạn Trọng Vi thản nhiên giải thích, hiếm hoi một lần nói nhiều đến vậy, giọng điệu cũng rất thành thật, không hề che giấu sự tin tưởng dành cho cậu.
Chuyện thương trường, Thời Ôn không hiểu. Nhưng chỉ cần có lợi cho Vạn Trọng Vi, cậu đều bằng lòng phối hợp.
Cậu nghĩ vậy, cũng nói thẳng ra.
Đổi lại, lần này đến lượt Vạn Trọng Vi sững người.
"Sao vậy?" Thời Ôn nhìn hắn, không hiểu vì sao đối phương lại cười.
"Cậu tin tôi đến thế sao?" Vạn Trọng Vi được chọc đúng tâm trạng, khóe môi mang theo ý cười, "Không sợ tôi bán cậu đi à?"
"Bán tôi á? Tôi ngoài học hành ra thì chẳng biết gì cả, chắc chẳng bán được giá hời đâu." Thời Ôn cũng bật cười.
"Biết học hành đã là rất giỏi rồi. Hơn nữa, cậu còn biết trồng hồng cơ mà!"
Tài xế mặt không biểu cảm lái xe, nhưng cuộc đối thoại phía sau lọt vào tai khiến anh ta thầm nghĩ: theo Vạn Trọng Vi lâu như vậy, đây là lần đầu tiên anh ta cảm nhận được bầu không khí nhẹ nhõm vui vẻ thế này.
Vạn Trọng Vi tiễn cậu tới tận sảnh lớn, cũng không vội rời đi. Thời Ôn nhìn quanh, không thấy bóng dáng thầy và mấy đàn anh đàn chị, trong lòng mới khẽ thở ra.
Nếu vô tình chạm mặt, thật sự rất khó giải thích, càng thêm xấu hổ. Trong trường không ai biết cậu đã kết hôn, lại còn kết hôn với người nổi danh khắp Bình Châu như nhà họ Vạn.
Cậu lấy thẻ lên máy bay, một tay kéo hành lý, quay lại nói với Vạn Trọng Vi: "Anh mau về đi, tôi đi tìm thầy và mọi người đây."
Nói xong, lại cảm thấy câu này nghe như đang đuổi người, cậu vội vàng thêm một câu: "Cảm ơn anh đã đưa tôi tới, làm lỡ mất thời gian của anh rồi."
Vừa thốt ra, Thời Ôn liền hận không thể khâu miệng lại, cậu đang nói gì thế này?!
Vạn Trọng Vi nhìn cậu luống cuống hết tìm cách chữa lời này đến chữa lời khác, chẳng bao giờ nói trúng điều mình muốn biểu đạt. Hắn bị bộ dạng cuống quýt đó chọc cho vui vẻ, nhịn không nổi, cố ý trêu thêm hai câu. "Lo thầy cậu nhìn thấy tôi thì khó giải thích à?"
"Không... không phải."
"Vậy là vì sao? Tôi không đủ mặt mũi sao?"
"..."
Trên mặt Vạn Trọng Vi mang theo ý cười, bỗng tiến thêm một bước, đưa tay xoa mái tóc cậu.
Vốn khoảng cách đã rất gần, lần này hai người gần như dán sát nhau. Trong mắt người ngoài, đó hoàn toàn là một tư thế thân mật. Quả nhiên, gương mặt Thời Ôn lập tức đỏ bừng.
"Ra ngoài nhớ chú ý an toàn, có việc thì gọi cho tôi bất cứ lúc nào. Tôi đi công tác sẽ không lâu, chắc còn về trước cậu. Chờ hội thảo của cậu kết thúc, chúng ta sẽ làm hôn lễ."
Vạn Trọng Vi nói khẽ, hơi thở phả bên tai, khác hẳn vẻ khách sáo thường ngày, mang theo một thứ thân mật khó gọi tên. Nếu không biết rõ nguyên do của cuộc hôn nhân này, Thời Ôn e rằng đã tin thật rằng họ là một đôi tình nhân.
Nhưng dẫu biết, vào giây phút này cậu vẫn bị dáng vẻ dịu dàng như người yêu quan tâm ấy làm rung động, nhất thời choáng ngợp.
Đợi Vạn Trọng Vi đi rồi, Thời Ôn vẫn ngẩn ngơ đứng như trời trồng, lòng bàn tay nóng rực lưu lại trên đỉnh đầu, theo lọn tóc chảy xuống, khiến cả người cũng nóng hầm hập.
Mãi đến khi nghe có người gọi mới bừng tỉnh.
"Đang nghĩ gì vậy? Gọi cậu ba lần rồi đấy." Đàn chị Cao Đường vừa cười vừa đi tới, vỗ vai cậu, còn định như trêu trẻ con mà bóp má cậu một cái.
Thời Ôn vội né tránh, rồi quay sang méc với đàn anh đi cùng:
"Anh ơi, anh không quản chị ấy à!"
Lương Minh Chiêu dáng người cao lớn, ngũ quan tuấn nhã, sống mũi thẳng, cặp kính gọng vàng càng khiến khí chất thêm chín chắn, giữa đám đông cực kỳ nổi bật.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!