Chương 6: Hoa hồng Hòa Âm

Ăn cơm tối xong, Thời Ôn liền vào thư phòng của mình học bài. Khối lượng bài vở nặng nề mà cậu lại vô cùng chăm chỉ, cần một môi trường tuyệt đối yên tĩnh. Chú Bình từ sớm đã sắp xếp cho cậu một gian thư phòng, ngay đối diện thư phòng của Vạn Trọng Vi, đều ở tầng hai.

Phòng ngủ thì không có, nhưng thư phòng lại có, hơn nữa còn khá rộng.

Một khi Thời Ôn vào trạng thái học tập, cậu liền rơi vào thế giới riêng, rất khó lôi ra khỏi dòng suy nghĩ chuyên chú. Đến khi dụi dụi mắt, nhìn đồng hồ thì đã gần một giờ sáng.

Cảm giác bất an lại xộc tới. Cậu lắc đầu, cố xua đi mớ ý nghĩ rối bời. Lề mề mãi cũng vô ích, cuối cùng vẫn phải về phòng ngủ. Dù sao giờ này chắc Vạn Trọng Vi cũng ngủ rồi.

Thôi thì coi như cùng ở với người mình thầm mến, như một cặp bạn cùng phòng vậy đi!

Nghĩ thế, cậu tắt đèn thư phòng, rón rén bước vào phòng ngủ, bây giờ cũng là phòng ngủ của cậu.

Vừa vặn tay nắm cửa đã mở, Thời Ôn khẽ lách vào. Tấm thảm dày hút đi tiếng bước chân, cậu kìm thở, vòng qua vách ngăn, liền thấy Vạn Trọng Vi đang ngồi tựa đầu giường đọc sách.

Trên tường bật một ngọn đèn đọc, ánh sáng dịu hắt lên gương mặt chăm chú, khiến ngũ quan thường ngày nghiêm nghị thoạt nhìn lại có chút gần gũi lạ thường.

Vạn Trọng Vi ngẩng mắt, giọng mang theo lười nhác xen ý cười: "Làm xong bài rồi à?"

"Vâng." Thời Ôn xoa xoa vùng mắt hơi mỏi, nếp gấp mí sâu kéo dài nơi đuôi mắt, toát ra vẻ non nớt, ngây thơ.

Hắn nhìn cậu một lúc, thấy cậu đứng yên ở góc tường, bèn khẽ cười: "Thì ra là tôi cưới phải một học bá."

Rồi hắn gật cằm về phía trống bên cạnh giường, cố tình làm như không thấy gương mặt đỏ ửng của cậu: "Ngủ đi, sau này không cần căng thẳng thế. Cũng chẳng phải né tránh tôi làm gì. Tôi rất giữ quy tắc, cậu cũng đừng quá gò bó."

Nói xong, hắn đặt sách lên tủ đầu giường, nghiêng người nằm xuống.

Thời Ôn hít sâu một hơi, chậm rãi bước tới mép giường bên kia.

Giường rất rộng, đủ chỗ cho hai người. Vạn Trọng Vi đã nhắm mắt, hơi thở đều đều.

Cậu khẽ nhấc một góc chăn, rồi lại do dự đặt chân xuống đất, vòng sang phía hắn, tắt ngọn đèn đọc.

Căn phòng lập tức chìm trong bóng tối. Cảm giác trong đêm càng thêm rõ rệt. Thời Ôn nằm cứng ngắc, chẳng dám nhúc nhích. Vạn Trọng Vi ở ngay cạnh, mỗi người đắp một tấm chăn, ở giữa cách một khoảng bằng thân người, không hề chạm vào nhau. Nhưng chỉ cần vậy thôi, sự tồn tại của hắn vẫn quá mạnh mẽ, từng nhịp thở, từng động tác nhỏ cũng như dội thẳng vào tim cậu, rầm rầm tựa bánh xe lửa nghiền nát mà qua.

Đêm càng về khuya, cú sốc cùng mệt mỏi của cả ngày cuối cùng cũng kéo Thời Ôn vào giấc ngủ sâu.

Trước khi hoàn toàn thiếp đi, trong đầu cậu hiện lên hình ảnh cuối cùng: khi đi tắt đèn, ánh mắt thoáng lướt qua cuốn sách đặt ở đầu giường của Vạn Trọng Vi, [Cô đơn hơn cả pháo hoa], tác giả là một cặp chị em người Anh.

Vạn Trọng Vi lại đọc loại sách văn nghệ lãng mạn thế này ư?... Đó là ý nghĩ cuối cùng trước khi cậu chìm vào mộng.

Sáng hôm sau tỉnh lại, Vạn Trọng Vi đã không còn trong phòng.

Đã hơn tám giờ. Sáng nay không có tiết, Thời Ôn chậm rãi ngồi dậy, lại một lần nữa điều chỉnh cảm xúc để thích ứng với cú sốc từ hoàn cảnh xung quanh, rồi mới lắc đầu, đứng lên đi rửa mặt.

Không có việc gì gấp nên cậu ở lại trong nhà. Rửa mặt ăn sáng xong, cậu đi ra vườn xem đám hoa cỏ của mình. Những khóm hồng Hòa Âm cậu cấy lần trước phát triển rất tốt, môi trường thông thoáng và đủ ánh sáng. Với tình trạng này, khoảng một tháng nữa là có thể nở rộ.

* Hoa Hồng Floribunda

- tên tiếng Nhật đọc qua tiếng Trung là "Hòa Âm"

Nếu Vạn Trọng Vi trông thấy loài hồng Hòa Âm này nở hoa, không biết hắn có vui lên chút nào không.

**

Mùa hè năm đó, khi theo cha đến Lạc Thủy Cư, Thời Ôn mới bảy tuổi.

Trong ký ức, năm ấy mưa đặc biệt nhiều. Và trong màn mưa trắng xóa ngập trời, thiếu niên mười lăm mười sáu tuổi Vạn Trọng Vi mang gương mặt đã chẳng mấy khi cười, lại trở thành một sắc màu sống động duy nhất.

Khi ấy, Vạn Hành Xuyên vẫn còn sống ở Lạc Thủy Cư cùng người vợ thứ hai, Phương Liên Vân.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!