Tháp tùng ông chủ đưa "người yêu ngày đầu tân hôn" về trường, trong lòng Sở Nhiễm nhanh chóng có kết luận: Người này, ít nhiều cũng chiếm một vị trí trong lòng Vạn Trọng Vi.
Anh ta theo bên Vạn Trọng Vi nhiều năm, rất quen thuộc phong cách hành sự của hắn. Hai hôm trước đột ngột dặn anh ta sắp xếp chuyện đăng ký kết hôn, vốn tưởng là liên quan đến tin đồn với nhà họ Hoàng, nào ngờ hôm nay tận mắt thấy, không chỉ chẳng phải Hoàng Vân Tịch, mà lại là một người đàn ông trước nay chưa từng nghe tên.
Nhưng ông chủ chịu vì người này mà lùi lại cuộc họp, việc này trước đây chưa từng xảy ra. Nếu không phải người này quan trọng hơn cả cuộc họp, thì là gì? Là một thư ký giỏi, ngoài việc sắp xếp công việc đâu vào đấy, còn phải hiểu rõ tâm ý thật sự của ông chủ. Vì thế, Sở Nhiễm lập tức cẩn thận quan sát từng cử chỉ hành động của "bà chủ", phòng khi cần đến trong tương lai.
Trong xe không kéo tấm ngăn, Vạn Trọng Vi cũng không tỏ vẻ tránh né. Hắn vốn ngồi thư thả tựa vào lưng ghế, bỗng quay đầu nhìn sang Thời Ôn.
Cậu chưa kịp phản ứng, chỉ nghe bên tai vang lên giọng nói vững chãi: "Lạnh lắm à?"
Tiếp đó, Vạn Trọng Vi khẽ dùng ngón tay chạm lên môi cậu: "Môi cậu tái đi rồi."
Thời Ôn theo phản xạ đưa tay xoa khóe môi. Vừa rồi trong phòng làm thủ tục, điều hòa lạnh buốt, ngồi chừng mười mấy phút mà cậu đã tay chân rét cứng. Cậu vốn đặc biệt sợ lạnh, cả mùa hè cũng hiếm khi bật điều hòa, trong ký túc hay phòng lạnh đều mặc dài tay. Vừa vào xe, điều hòa cũng mạnh, đôi môi hồng nhuận nhanh chóng mất đi máu, lập tức bị Vạn Trọng Vi nhận ra.
Cậu vừa định nói "không sao" thì đã nghe hắn dặn: "Tắt điều hòa đi."
Không khí lạnh trong xe nhanh chóng hạ xuống. Nhưng chẳng bao lâu, Thời Ôn lại nhận ra trán Vạn Trọng Vi lấm tấm mồ hôi. Cậu áy náy, chỉ dám ngồi yên lặng không nhúc nhích.
Hai mươi phút sau, xe dừng trước cổng đại học P. Thời Ôn thở phào, vội vàng chào tạm biệt rồi xuống xe. Hình ảnh giọt mồ hôi nơi trán hắn vẫn vương mãi trong đầu, khiến cậu chỉ muốn rời đi thật nhanh, để tài xế bật lại điều hòa.
Đợi đến khi bóng dáng cậu biến mất sau cổng trường, Vạn Trọng Vi mới bảo tài xế nổ máy.
Trên đường về, điều hòa bật lại, hắn nới lỏng cà vạt, tựa người vào ghế. Vừa nghe Sở Nhiễm báo cáo kế hoạch công tác tuần tới, hắn nửa khép mắt, đầu hơi ngửa, thỉnh thoảng hờ hững "ừ" một tiếng, có khi lại dặn vài câu. Mỗi lần ngước mắt nhìn người khác, trong ánh mắt đều là sự lạnh lùng xa cách, vô tình.
Cái chút ôn hòa nhẫn nại dành cho Thời Ôn ban nãy, dường như chỉ là ảo giác.
Công việc báo cáo xong, Vạn Trọng Vi bất ngờ bảo tài xế: "Từ nay cậu theo sát Thời Ôn. Đi lại đến trường, ra ngoài, đi đâu cũng phải cố gắng đi cùng."
"Vâng, Vạn tổng."
Tài xế theo hắn nhiều năm, cũng như Sở Nhiễm. Bất ngờ nhận nhiệm vụ mới, hai người liếc nhau, đều cho rằng ông chủ để tâm tới Thời Ôn, sắp xếp người tin cậy đưa đón là chuyện đương nhiên, hai người cũng không nghĩ nhiều.
Mãi cho đến khi Vạn Trọng Vi nói thêm: "Cậu ta đi đâu, làm gì, gặp ai... mỗi ngày đều phải báo lại cho tôi."
**
Trong ký túc xá, đồ đạc Thời Ôn vẫn chưa dọn hết, cậu chỉ thu vội giấy tờ quan trọng, vài bộ quần áo và tài liệu nghiên cứu. Khi Dư Kỳ Ngôn cùng mấy người bạn chơi bóng về, vừa vào phòng đã thấy cậu xách túi chuẩn bị đi.
"Giờ này còn đi đâu? Tối nay cùng nhau ra ăn đồ nướng đi." Đại Chu mồ hôi nhễ nhại, sáp lại gần thì bị Thời Ôn né sang một bên.
"Hôm nay không được, tôi có việc. Với lại e là sau này tôi phải dọn về ở hẳn rồi."
"Thế cũng phải ăn xong đã rồi đi chứ!" Đại Chu đảo mắt, hơi bực, "Khó khăn lắm mới đủ mặt, quán mới mở ở cổng nam đang khuyến mãi lớn lắm, không ăn thì tiếc chết mất."
"Đúng đó, Tiểu Ôn Ôn, chẳng phải cậu không cần ở đó suốt à?" Dư Kỳ Ngôn cũng thắc mắc.
Tình hình gia đình của Thời Ôn, họ biết sơ sơ: Cậu sống trong nhà một ông chủ giàu có đã nhiều năm nay. Giờ bỗng tuyên bố không ở ký túc nữa, quả thật khiến họ kinh ngạc.
"Ừm... chỉ là có chút tình huống bất ngờ." Thời Ôn gãi gãi tóc, không biết giải thích thế nào, "Đợi dịp khác tôi sẽ kể các cậu nghe."
Đúng lúc này, điện thoại reo. Là tài xế gọi đến: "Thời tiên sinh, tôi đến rồi, đang chờ ngài trước cổng trường. Ngài có thể ra bất cứ lúc nào."
Thời Ôn lập tức đáp: "Tôi ra ngay." Rồi chạy vội ra khỏi phòng, còn không quên để lại giọng nói trong trẻo như đang nhảy nhót: "Các cậu cứ đi ăn đi nhé, hôm nay tôi mời!"
Bị cho leo cây, ba người lập tức quên sạch nỗi bực. Đã có người trả tiền, tối nay mà không ăn cho bõ thì thật uổng phí cái miệng. Thế là không còn tâm trí nghĩ xem vì sao Thời Ôn phải dọn đi, càng không nghĩ vì sao cậu lại mời khách, vội vã sửa soạn, kéo nhau ra quán nướng.
Vẫn là chiếc Bentley Mulsanne màu đen dừng bên lề cổng trường, vị trí không quá bắt mắt.
Vừa lên xe, điều hòa lập tức được tắt đi. Thời Ôn nhanh chóng nhận ra, có chút ngượng ngập: "Tôi không lạnh đâu. Nếu anh thấy nóng thì cứ mở đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!