Chương 49: Món quà

Vạn Trọng Vi nuốt hai viên thuốc giảm đau, ngồi im lặng trong phòng suốt một giờ. Cơn đau đầu cứ như úp chụp cả hộp kính lên óc, thuốc cũng chẳng có mấy tác dụng. Hắn biết mình không thể trì hoãn nữa, bèn gõ cửa thư phòng của Thời Ôn.

Bữa tối chú Bình đã mang lên, Thời Ôn không xuống nhà, chỉ uống vài thìa canh. Giờ cậu chống cằm bên một tờ giấy nháp, mắt nhìn trống rỗng.

Tiếng gõ cửa vang lên, tay Thời Ôn siết chặt tờ giấy mỏng, ánh mắt thoáng rối loạn. Nhưng cậu vẫn đứng dậy, đi mở cửa.

Nửa tháng không gặp, khi cánh cửa mở ra, hai người đều thoáng ngây người. Thời Ôn mở xong liền lùi lại, cúi đầu trở về bàn, ngồi xuống, mười ngón đan chặt, dáng vẻ như không biết phải làm gì.

Gầy hơn nữa rồi, gầy đến mức xác xơ, mắt mờ mịt, cả người như mất chỗ đặt chân.

Muộn màng mới dấy lên một nỗi đau nơi tim Vạn Trọng Vi. Cách cậu né tránh như một lưỡi dao lạnh lẽo, nhanh gọn mà đâm thẳng vào ngực. Hắn chỉ hy vọng quyết định lần này chưa phải quá muộn.

Hắn bước vào, chọn chỗ xa nhất mà ngồi xuống.

"Chuyện của Vạn Khoảnh... vẫn chưa xong. Nhà họ Ngôn không chịu nhượng bộ, nhất quyết ép nó ngồi tù, bao nhiêu tiền cũng vô dụng." Giọng hắn bình thản, như đang nói về thời tiết, chỉ là dập khuôn đọc lại lịch trình.

"Tòa xử bốn năm, cộng thêm một dự án mang ra thế chấp, nhà họ Ngôn mới chịu nới tay."

Thời Ôn vẫn cúi đầu, không biểu hiện gì. Hắn không rõ cậu có nghe hay không, cũng chẳng trách được vì những việc ấy xa lạ với cậu, chẳng đáng để bận tâm.

"Mục Tinh Dã... tình trạng không tốt, vẫn trong bệnh viện. Nhưng Ngôn Hòa ở bên, sẽ ổn thôi."

Cuối cùng Thời Ôn cũng khẽ ngẩng mắt, chạm một thoáng vào ánh nhìn của hắn, rồi lại né tránh.

Thấy cậu quan tâm, Vạn Trọng Vi nói tiếp: "Vạn Khoảnh đã đồng ý, cả đời này sẽ không gặp lại Mục Tinh Dã nữa. Chuyện đến đây coi như chấm dứt."

"Trước khi về, tôi có gặp nó... nó hối hận lắm."

Tôi cũng hối hận.

Lời ấy nghẹn trong cổ, chẳng thốt ra nổi. Nhưng ngữ điệu và ánh mắt của hắn đã nói thay cả.

Tiếng đồng hồ tíc tắc, vang đều trong không khí, biến thành một tấm chắn vô hình, ngăn cách hai người ở hai đầu cùng một căn phòng.

"Gặp Vạn Khoảnh rồi, tôi mới biết mình sai đến mức nào." Vạn Trọng Vi gắng sức day chặt hai bên huyệt thái dương, khóe môi cong lên một nụ cười khổ.

"Tôi vì mẹ và em gái mà báo thù, nhưng không hề vui như tưởng tượng. Rất nhiều việc đã thành chấp niệm, một khi hoàn thành, lại thấy trống rỗng, chẳng biết đi đâu về đâu." Giọng hắn nghẹn lại, "Sợ nhất là đốt đèn vượt ngàn dặm, đến tận cùng con đường, quay đầu mới phát hiện, chẳng có ai chờ."

"Tôi biết em sẽ không chờ tôi," hắn cúi gập người, bả vai rũ xuống, hai tay che kín mặt, tiếng nói vỡ vụn từ kẽ tay rỉ ra, "Tôi cũng không có tư cách bắt em chờ."

Sau núi sách chất cao, Thời Ôn ngẩng đầu, nhìn bóng người trên sofa. Không còn phong thái khi xưa, không còn khí thế quyết đoán, chỉ thấy một thân hình mệt mỏi, suy sụp, u ám đến tiều tụy.

"Em còn nhớ không?" Vạn Trọng Vi trầm mặc thật lâu, bỗng cất giọng, "Lần ở biệt thự dưới chân núi, trước mặt bao người, em đã đứng ra bảo vệ tôi, còn nói tôi như ngọn núi cao xa vời, nói là em rất yêu tôi."

Hắn thoáng lộ nét khác lạ, nơi đáy mắt trào lên một tầng dịu dàng. Ký ức ấy quá sâu, quá đẹp, khiến ngữ điệu cũng theo đó mà nhẹ hẳn đi.

"Từ đó tôi nghĩ, có lẽ tôi đã động lòng với em rồi. Bởi vì bao năm qua, chưa có người nào từng bảo vệ tôi như vậy."

"Em còn trồng những khóm hồng đẹp nhất ngay ngoài cửa sổ. Trên thuyền em lao đến ôm tôi, nói sẽ luôn bên tôi, nói Vạn Trọng Vi rất tốt."

"Tôi từng có được người tuyệt vời nhất trên đời, từng có được một tình yêu toàn tâm toàn ý." Hắn chậm chạp nhận ra, đó mới chính là khát vọng xa xỉ nhất trong cả cuộc đời. "Một khi đã nếm vị ngọt thì vĩnh viễn không còn muốn quay về chịu đắng nữa. Nhưng giờ đây, tôi phải chịu thôi."

Hắn như một lão trung niên tuổi xế chiều, ngồi nhìn lại bốn bề, trơ trọi một mình. Không còn ai muốn nghĩ đến hắn, càng không còn ai nguyện ôm lấy hắn hỏi có đau không. Hy vọng nhỏ nhoi cũng chẳng còn. Thì ra sống trong tuyệt vọng chính là thế.

Hắn cứu không nổi chính mình. Nhưng lúc này, hắn vẫn có thể cứu một người khác.

Hắn không thể giống Vạn Khoảnh, hủy hoại người mình yêu nhất.

Như thể đã nhìn thấu tương lai dài đằng đẵng phía trước, hắn thốt lên lời sau cuối.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!