Chương 47: Chắc là đắc ý lắm

Từ những lời kể của Cảnh Thanh, Thời Ôn dần ghép lại được quỹ đạo trưởng thành và toàn cảnh cuộc đời của Vạn Trọng Vi, cũng thoáng nhìn thấy một Vạn Trọng Vi chân thực, không mấy người biết đến.

Trước chín tuổi, Vạn Trọng Vi sống cùng mẹ và cậu ở Birmingham.

Đây là một thành phố công nghiệp nặng phát triển, nhưng nhà họ Cảnh lại khởi nghiệp từ ngành du lịch, sở hữu công ty lữ hành và khách sạn quy mô không nhỏ. Họ không phải giới tài phiệt đỉnh cao, song cũng chẳng hề kém cạnh. Sau này, Cảnh Thanh tiếp quản sản nghiệp; còn Cảnh Vũ là con gái trong nhà, từ nhỏ vốn được cưng chiều, tính tình thuần khiết, lãng mạn, yêu âm nhạc tha thiết, khi trưởng thành trở thành nghệ sĩ cello trong dàn nhạc giao hưởng thành phố.

Trong một buổi biểu diễn, cô quen biết Vạn Hành Xuyên, người đến Birmingham công tác, rồi nhanh chóng sa vào tình yêu và kết hôn. Kết hôn xong, Cảnh Vũ rời cha mẹ và em trai, theo chồng sang sinh sống tại thành phố xa lạ là Bình Châu.

Cuộc sống dĩ nhiên không tránh được sóng gió. Khi đó việc kinh doanh của Vạn Hành Xuyên gặp trục trặc về vốn, nhà họ Cảnh dốc toàn lực trợ giúp. Cha Cảnh thậm chí đem sản nghiệp gia đình làm thế chấp vay tiền từ ngân hàng ở Birmingham để giúp con rể xoay vòng.

Những năm đầu hôn nhân, dẫu không êm ả, nhưng tình cảm vẫn nồng thắm. Công việc khó khăn không hề làm suy chuyển tình yêu của Cảnh Vũ dành cho chồng.

Thế nhưng, hôn nhân rồi cũng rơi vào vòng xoáy thường tình. Họ cũng không ngoại lệ.

Sau vài năm ở Bình Châu, khi sinh Vạn Trọng Vi, Cảnh Vũ dần thấy không thích ứng nổi với môi trường và xã hội hoàn toàn khác biệt. Ban đầu, bà còn có chồng quan tâm chăm sóc; nhưng dần dà, Vạn Hành Xuyên ngày càng bận rộn, có khi mấy tuần không về, sự kiên nhẫn và tình ý cũng phai nhạt, ngoài ra còn truyền ra nhiều lời đồn gió bay.

Cảnh Vũ chất vấn, thì chỉ được chồng qua loa "chỉ là mối vui chơi qua đường."

Cảnh Vũ vốn là người đa sầu đa cảm, từ nhỏ được bao bọc quá kỹ, giờ nơi đất khách duy nhất có thể dựa vào lại trở nên lạnh nhạt, khiến bà ngày càng u sầu. Thân thể cũng dần suy nhược, cuối cùng mắc chứng trầm cảm nhẹ. Khi Vạn Trọng Vi chưa đến ba tuổi, bà bế con về lại Birmingham.

Vạn Trọng Vi lớn dần, bắt đầu nhận ra mình không giống những đứa trẻ khác, bởi bé hiếm khi được gặp cha. Cũng không thích chơi cùng bạn đồng trang lứa, thiếu đi sự hồn nhiên hiếu động, thường trầm mặc, hoặc đi học, hoặc lặng lẽ bên mẹ.

Thỉnh thoảng, Vạn Hành Xuyên mới qua thăm, mà về sau, số lần đến cũng ít dần.

Sự lạnh nhạt của cha dành cho mẹ, Vạn Trọng Vi đều ghi nhận trong mắt. Đứa nhỏ từng lén nghe thấy Vạn Hành Xuyên gọi điện cho ông nội. Trong điện thoại, giọng già nua và xa lạ kia giận dữ quát:

"Người đàn bà đó nhu nhược vô dụng, giúp được gì cho mày? Nhà mẹ đẻ lại xa xôi, mày cũng không dựa nhờ được, hoàn toàn không có giá trị. Ly hôn đi! Nhà họ Phương bây giờ thế lực đang lên, tiểu thư Phương gia lại có tình ý với mày, chẳng bận tâm đến hoàn cảnh của mày hiện tại. Biết thời biết thế thì phải nên kịp thời cắt lỗ!"

Khi đó, cuộc tranh đấu trong nội bộ nhà họ Vạn đang kịch liệt như lửa đổ dầu, các anh em họ của Vạn Hành Xuyên đều chẳng phải hạng hiền lành. Nếu ông ta có thể kết thân thông gia với đại tiểu thư nhà họ Phương, cán cân thế lực chắc chắn sẽ nặng hơn các huynh đệ khác.

Lúc ấy Vạn Trọng Vi còn quá nhỏ, chưa đủ để hiểu hết những lời kia ẩn chứa bao nhiêu tính toán và giá trị. Nhưng cậu bé đã nhận ra một điều, trái tim cha mình đang bắt đầu dao động.

Chuyện nghe được hôm đó, cậu bé không nói với bất cứ ai, chỉ lặng lẽ dùng nhiều thời gian hơn để ở bên cạnh mẹ trong những ngày cha vắng nhà, và càng dồn tâm sức hơn trong việc tìm cách giữ cha lại.

Cậu bé bắt đầu thường xuyên năn nỉ cha về Birmingham, kỳ công chuẩn bị những món quà nhỏ tặng cha, thậm chí còn dè dặt đề nghị với mẹ: hay là chúng ta dọn về Bình Châu sống lại đi?

Những điều này, Cảnh Thanh đều trông thấy. Nhưng lúc ấy y cũng không để tâm nhiều. Y nghĩ, nhà họ Vạn vốn dĩ chẳng giống gia đình bình thường, mà trẻ con thì đứa nào lại chẳng mong cha mẹ đừng chia lìa? Vạn Trọng Vi tuy có phần suy tư nặng nề, tính khí trầm lặng hơn những đứa trẻ khác, nhưng nhìn chung cũng chẳng phải chuyện gì quá lạ. Chỉ cần hướng đi của đời nó không lạc lối, thì cái tính lạnh lẽo ấy cũng chưa đến mức trở ngại cho sự trưởng thành.

Sau đó, ông bà ngoại của Vạn Trọng Vi lần lượt qua đời, Cảnh Thanh bắt đầu bận rộn tiếp quản sản nghiệp gia tộc, không còn hơi sức để chăm lo cho chị gái. Trong căn nhà rộng lớn, chỉ còn một Vạn Trọng Vi bé nhỏ lặng lẽ làm bạn với Cảnh Vũ.

Năm Vạn Trọng Vi tròn chín tuổi, một chuyện đã xảy ra. Cảnh Vũ lại mang thai.

Sự xuất hiện của sinh mệnh mới khiến tâm trạng bà dịu đi nhiều, gương mặt cũng có lại chút nụ cười hiếm hoi, lòng tràn ngập niềm hy vọng với cuộc đời.

Khuôn mặt người mẹ bởi mang thai mà hơi phù nề, song dưới ánh nắng vẫn ngọt ngào dịu dàng. Bà ngồi trên chiếc xích đu trong vườn, mái tóc xoăn dài quá lưng phất phơ gió nhẹ. Mỗi lần bà cất tiếng, lại có một lọn tóc vương sau tai khẽ lướt qua gò má non nớt của con trai, mang theo hương thơm dịu êm.

Mẹ nói với Vạn Trọng Vi: "Bảo bối, con sắp có một em gái rồi đấy."

Cậu bé dùng bàn tay non nớt áp lên bụng mẹ đang nhô cao, trong lòng hân hoan, chờ đợi niềm vui có một người em gái.

Nhưng em gái chưa kịp đến với thế gian, cậu đã mất đi mẹ.

Một buổi chiều mùa đông, tuyết phủ trắng trời, thành phố bị phong tỏa trong giá lạnh. Người đàn bà đã lâu không ra khỏi cửa bước đến tòa nhà giao hưởng, rồi gieo mình từ tầng cao nhất.

Máu đỏ loang lổ mặt đất. Một xác hai mạng.

Cậu bé không còn em gái. Cũng không còn mẹ.

Cảnh Thanh lập tức dựng linh đường theo nghi lễ truyền thống, bên cạnh mộ phần cha mẹ lại thêm hai tấm bia nhỏ cho chị gái và đứa cháu gái chưa kịp chào đời. Đối diện với Vạn Hành Xuyên vội vã từ Bình Châu bay đến, y tức giận đến cực điểm, lao tới tung hai cú đấm, gào lên khản giọng: "Đồ khốn kiếp, mày đã làm cái gì thế hả?!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!