Vạn Trọng Vi biết Vạn Khoảnh điên cuồng, nhưng không ngờ cậu ta có thể điên đến mức ấy.
Nhà họ Vạn từ lâu đã chia thành hai phe lớn. Cha của Vạn Khoảnh đã sớm tách khỏi chi Vạn gia ở Bình Châu, chuyển đến Thủ đô phát triển. Muốn đứng vững ở một nơi mới và chia lại lợi ích vốn đã cân bằng, phải có dũng khí vượt xa người thường. Về điểm này, Vạn Khoảnh thừa hưởng từ cha hắn mười phần vẹn mười: thủ đoạn nào cũng dám dùng, không hề có giới hạn.
Vạn Khoảnh là con ngoài giá thú, từ nhỏ trong nhà họ Vạn ở Thủ đô, nơi con cháu ưu tú đông như mây, cậu ta đã chẳng được coi trọng. Từ bé đến lớn, hễ muốn thứ gì, nhất định phải giành bằng được, bất chấp hậu quả. Những khái niệm như "cầu mà không được", "tới lúc nên buông tay" chưa bao giờ tồn tại trong nhận thức của cậu ta.
Vạn Trọng Vi tuy chẳng ưa người em họ này, nhưng trong quá trình trong ngoài cùng lúc vây đánh Vạn Nguyên, Vạn Khoảnh đã cung cấp không ít lợi ích, tất nhiên cậu ta cũng vơ được lợi không nhỏ. Hơn nữa, dẫu sao cũng cùng huyết thống, nếu Vạn Khoảnh thật sự xảy ra chuyện, Vạn Trọng Vi cũng không thể khoanh tay đứng nhìn.
Chỉ có điều, lần này đối tượng bị Vạn Khoảnh làm phát điên lại không phải người tầm thường.
Vạn Khoảnh đã giam giữ Mục Tinh Dã suốt một tháng. Khi Mục Tinh Dã đã quay về bên Ngôn Hòa, Vạn Khoảnh lại phát điên, biến một căn hộ ở trung tâm thành phố thành mật thất, nhốt y bên trong hành hạ suốt một tháng trời.
Ngôn Hòa tìm không ra Mục Tinh Dã, dĩ nhiên phải trút hết lên đầu Vạn Khoảnh. Trong mắt người ngoài, đây chẳng qua là một vở kịch tình ái rắc rối giữa ba người, nào ngờ Ngôn Hòa quyết không bỏ qua, sự việc từ đó leo thang thành cuộc đối đầu trực diện giữa họ Ngôn và họ Vạn trên thương trường.
Hai nhà Ngôn
- Vạn ở Thủ đô thế lực ngang nhau, chỉ cần dậm chân cũng có thể làm chấn động thương giới. Theo lẽ thường, dẫu có thù hận sâu nặng đến đâu, họ cũng sẽ để cho nhau một con đường lui. Vì một tình nhân mà liều lĩnh xé toang thể diện thế này đúng là chuyện hiếm thấy, thậm chí còn trở thành trò cười cho thiên hạ.
Ban đầu Vạn Trọng Vi cũng nghĩ đây chẳng qua là một trò hề. Loại chuyện mượn cớ để ra tay hắn thấy nhiều rồi. Đoán rằng nhà họ Ngôn chỉ muốn nhân cơ hội ra đòn, cùng lắm Vạn gia chịu nhượng bộ thêm chút lợi ích thì mọi sự cũng sẽ lắng xuống.
Ít nhất, trên chuyến bay đến Thủ đô, hắn vẫn chưa đặt quá nhiều tâm tư vào chuyện này, trong đầu còn đang tính toán làm sao thương lượng với người nhà họ Ngôn, làm sao chặn miệng Ngôn Hòa, rồi nhanh chóng lôi cái tên em họ rắc rối kia ra ngoài.
Cho đến khi hắn gặp được Ngôn Hòa trong bệnh viện.
An Hòa là bệnh viện tư lớn nhất ở Thủ đô, cũng chính là sản nghiệp của nhà họ Ngôn. Hiện tại Ngôn gia do Ngôn Hòa và Ngôn Thành hai anh em cùng nắm quyền, mỗi người phụ trách một nửa, thế hệ trước về cơ bản đã lui về tuyến sau, không còn can thiệp nhiều. Hai anh em họ Ngôn này tuy chỉ là anh em họ, nhưng tình cảm lại gắn bó thân thiết.
Sau vài lần đối chiếu, Vạn Trọng Vi biết rõ Ngôn Hòa là một người rất khó công phá. Ban đầu hắn định tìm kẽ hở từ người khác, nhưng phát hiện Ngôn gia giống như một tấm thép liền mảnh, không có lấy một khe hở. Cũng đúng thôi, nếu Ngôn gia thật sự dễ dàng "cắt đất bồi thường" để thỏa hiệp, thì nhà họ Vạn ở Thủ đô đâu đến mức bó tay, phải cầu cứu tới hắn, một người đang ở tận Bình Châu.
Phòng làm việc của Ngôn Hòa nằm ở tầng hai tòa nhà phục hồi chức năng trong bệnh viện. Hai bên hẹn gặp nhau lúc mười hai giờ rưỡi trưa. Vạn Trọng Vi đã ngồi đợi trong văn phòng mười lăm phút, Ngôn Hòa mới trở về.
Hai người chỉ khách bắt tay, không hề có thừa lời chào hỏi, trực tiếp bước vào chủ đề chính.
Ngôn Hòa đưa ra điều kiện, gần như không để lại chỗ thương lượng:
Thứ nhất, Vạn Khoảnh phải giao cho cơ quan tư pháp xử lý, án gì thì ngồi, bồi thường gì thì bồi thường.
Thứ hai, nếu nhà họ Vạn kiên quyết muốn dàn xếp riêng, hoặc có ý đồ "lách luật" để bảo vệ Vạn Khoảnh, thì nhà họ Ngôn cũng sẽ chơi đến cùng.
Thứ ba, bất kể Vạn Khoảnh bị kết án mấy năm, sau khi hắn ra tù, nhà họ Vạn phải cam đoan hắn không bao giờ được gặp lại Mục Tinh Dã.
"Ba điều này nếu không làm được," Ngôn Hòa nói, "Tôi dám cam doan, nhất định sẽ giết hắn."
Vạn Trọng Vi nhướng mày, không hiểu sao lại bật cười khẽ:
"Nhà họ Ngôn và nhà họ Vạn tuy ít khi chạm mặt, nhưng rốt cuộc cũng chung một giới. Huống hồ, hòa khí mới sinh tài, đôi bên kìm kẹp chỉ khiến kẻ khác ngư ông đắc lợi. Lẽ này, tôi tin Ngôn tổng so với tôi càng hiểu rõ. Chỉ vì một cá nhân mà làm lớn chuyện đến mức này, có đáng không?"
Ngôn Hòa khẽ cúi mắt, gương mặt anh tuấn ẩn sau làn hơi nóng bốc lên từ chén Phổ Nhĩ trong tay, không nói lời nào, biểu tình khó đoán.
Vạn Trọng Vi lại mở miệng:
"Điều kiện của anh, công hay tư tôi đều có thể hiểu. Chỉ trừ điều thứ nhất, còn lại tôi đều đồng ý. Mọi việc đều có cách giải quyết, công khai hay riêng tư cũng chỉ là thủ đoạn khác nhau. Chỉ cần Ngôn tổng chịu nể tình, từ bỏ con đường dính dáng tới pháp luật, thì điều kiện ra sao cũng được."
Vạn Khoảnh nhất định phải giữ. Hiện giờ cậu ta đã cơ bản nắm toàn bộ sản nghiệp dưới tay Vạn gia ở Thủ đô, nếu thật sự ngồi tù, thì sau này nội bộ Vạn gia tất sẽ lại dậy sóng tranh đoạt. Vạn Trọng Vi còn phải dựa vào cậu ta để ổn định thị trường nơi đây, cho nên người này tuyệt đối không thể bỏ.
Nghe xong, Ngôn Hòa đặt chén trà xuống, ngẩng mắt nhìn thẳng vào người đàn ông trước mặt, kẻ lúc nào cũng như nắm chắc phần thắng.
"Vạn tổng," Khóe môi anh khẽ nhướng, đôi lông mày lạnh lẽo bỗng thoáng qua một nét dịu mềm khi nghĩ đến điều gì đó, bật ra một câu tưởng chừng chẳng liên quan: "Chọn giờ này để hẹn anh nói chuyện, thật sự là thất lễ."
"Anh ngoài miệng không nói, nhưng trong lòng đã sớm thấy phiền. Anh chẳng cho rằng đây là chuyện lớn, chẳng phải chỉ vì một người thôi sao? Muốn tìm một kẻ biết lạnh biết nóng, ngoan ngoãn nghe lời để bầu bạn, đi đâu chẳng có? Hà tất vì một kết cục chẳng đem lại ích lợi cho cả hai mà bỏ qua những cơ hội hợp tác và điều kiện thuận lợi trước mắt, phải không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!