Chương 42: Hôm nay em dám bước ra khỏi cánh cửa

Thời Ôn dẫn Lương Minh Chiêu đi thẳng lên tầng hai, vào thư phòng của cậu. Sau khi pha trà xong, hai người ngồi đối diện, lúc này cậu mới dám ngẩng mắt nhìn đối phương.

"A Ôn..." Lương Minh Chiêu đâu còn ngồi yên được, nhưng anh biết mình không thể nóng vội, cũng không thể rối loạn. Hôm nay anh đến đây, chỉ cần nhìn tận mắt thì còn điều gì mơ hồ nữa đâu.

Thế nhưng khi thật sự gặp rồi, ngàn vạn lời muốn nói đến bên môi, cuối cùng chỉ thốt ra một câu: "Em... vẫn ổn chứ?"

Nói xong chưa đợi Thời Ôn đáp, mắt anh đã đỏ hoe. Từ đâu mà nhìn ra được em ổn cơ chứ!

"Anh, để anh và thầy phải lo lắng rồi." Thời Ôn mím môi, gượng ra một nụ cười còn khó coi hơn khóc.

"Anh với Cao Đường luôn tìm cách hỏi thăm chỗ ở của Vạn Trọng Vi, cuối cùng vẫn là thầy nghĩ ra cách dò được." Lương Minh Chiêu nói, "Trước đây anh từng đến mấy lần, nhưng đều bị bảo vệ chặn lại. Anh sợ em lo, nên không nói với em."

Đã gần nửa năm họ không gặp nhau. Thỉnh thoảng chỉ qua màn hình lạnh lẽo để gọi video, ngoài việc bàn luận học thuật thì chẳng thể biết thêm gì về đời sống của Thời Ôn. Giờ thật sự mặt đối mặt, Lương Minh Chiêu mới nhận ra tình trạng của cậu còn tệ hơn mình tưởng.

Tái nhợt, yếu ớt, như bước đi như trên lớp băng mỏng.

"Anh đã nộp đơn xin với viện nghiên cứu hợp tác, đã lấy được suất offer sớm, lần này có hai chỉ tiêu." Lương Minh Chiêu không vòng vo, nói thẳng mục đích hôm nay, "A Ôn, em theo anh đi đi."

Gương mặt mệt mỏi của Thời Ôn thoáng chốc hiện ra một tia sinh động khác hẳn: "Hai suất ư?! Đàn anh, anh làm sao mà được thế?"

Phải biết rằng offer của viện nghiên cứu hợp tác vốn nổi tiếng khó lấy, rất nhiều đề tài sâu hơn cũng chỉ được một suất. Lần này Lương Minh Chiêu lấy được tận hai, trong lịch sử P Đại quả thực chưa từng có. Thời Ôn không cần nghĩ nhiều cũng biết anh đã bỏ ra bao công sức.

"Khó thì khó, nhưng không phải không có cách." Lương Minh Chiêu nói, "Em đừng lo nghĩ gì cả, thầy và Cao Đường đều đã âm thầm giúp rất nhiều. Chúng ta chỉ có một mục tiêu, là đưa em rời khỏi đây. Để em đi một mình là không thực tế, anh đi cùng em mới là cách ổn thỏa nhất. Sang bên kia, em có thể bắt đầu lại từ đầu, không cần phải sợ sự khống chế hay điều tiếng gì nữa. Thủ tục em không cần lo, anh lo hết.

Tiền cũng không phải nghĩ, nguồn quỹ nghiên cứu của anh đủ cho cả hai chúng ta dùng."

Lương Minh Chiêu nói xong một tràng dài, nhìn gương mặt dần dần trở nên mơ hồ của Thời Ôn, gần như dùng cả sự khẩn cầu mà nói: "A Ôn, đi với anh đi."

Trong câu nói ấy còn ẩn giấu một tầng ý khác, nhưng Thời Ôn lúc này tâm trí rối bời, hoàn toàn không nắm bắt được.

Cậu chỉ nói ra một sự thật tàn nhẫn. "Anh, chỉ e rằng..." Cậu ngừng một nhịp, rồi nói, "Em không đi được."

"A Ôn, anh biết ra nước ngoài bắt đầu lại là một quyết định khó, nhưng nếu em cứ ở lại đây, tương lai phải làm sao? Hôn nhân của em vốn đã là giả, Vạn Trọng Vi này, kiểu người như vậy làm gì có thật lòng. Chỉ cần hắn có một chút tình cảm với em, cũng sẽ không để em chịu nhiều chuyện như thế-"

"Anh," Thời Ôn cắt lời, khẽ lắc đầu, "không phải vì những chuyện đó... mà ý em là, nghĩa đen."

"Cũng như anh không vào được nơi này," gương mặt cậu hiện lên sự mong manh, ngơ ngác chẳng khác nào một đứa trẻ, "em cũng không ra được."

Tiếng gõ cửa khe khẽ từ ngoài truyền vào, cắt ngang cuộc trò chuyện. Hai người đồng thời nhìn ra cửa.

Giọng của chú Bình vang lên: "A Ôn, Tiểu Triệu gọi điện tới, chắc cậu ấy sắp về rồi."

"Tiểu Triệu" chính là gã gác cổng tận tụy kia. Còn người "sắp về" là ai, thì không cần nói cũng rõ.

"Anh, anh đừng lo cho em nữa. Anh và đàn chị, cùng thầy, hãy sống thật tốt. Đừng vì chuyện của em mà vất vả thêm." Thời Ôn nâng chén trà, đưa sang cho Lương Minh Chiêu, "Trà sắp nguội rồi, anh uống đi."

Khi vừa lấy được hai suất chỉ tiêu, Lương Minh Chiêu còn nghĩ chỉ cần cố gắng thì nhiều chuyện sẽ không khó như tưởng tượng. Thế nhưng ngay lúc này, khi anh nhận lấy chén trà từ tay Thời Ôn, mới hiểu ra không phải mọi nỗ lực đều có kết quả.

Ít nhất, việc đưa Thời Ôn đi, anh không làm được.

"Anh sẽ nghĩ cách." Lương Minh Chiêu đứng dậy, chuẩn bị rời đi. Giờ phút này, anh không dám chắc nếu mình còn nán lại, sẽ mang đến cho Thời Ôn hậu quả gì. Nhìn dáng vẻ bị giày vò đến chỉ còn chút hơi thở kia, Lương Minh Chiêu không dám đánh cược vào chút lương tri còn sót lại của Vạn Trọng Vi.

"A Ôn," Lương Minh Chiêu tiến lên một bước, dang tay ôm chặt cậu, "Anh sẽ không bỏ mặc em đâu, tin anh, nhất định anh sẽ đưa em ra khỏi đây."

Thời Ôn cũng vòng tay ôm lại, mặt chôn sâu vào vai anh.

Cậu không nói gì, cho đến lúc Lương Minh Chiêu rời đi, cũng chẳng cất lời tạm biệt.

Ngồi trên xe trở về, Lương Minh Chiêu khẽ đưa tay chạm lên bờ vai trái, chỗ vải áo vẫn còn ướt đẫm nơi Thời Ôn vừa tựa vào, sau lưng vẫn in lại lực đạo và hơi ấm từ cái ôm kia.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!