Chương 41: Ai rồi cũng sẽ có điều để trân trọng

Người ngồi giữa bụi hoa bị cơn gió nhẹ làm rối loạn mái tóc trước trán, để lộ đôi mắt trong sáng long lanh. Trên chóp mũi khẽ hếch lên đọng lại những giọt mồ hôi lấm tấm.

Một năm trước, cũng ở nơi này, cậu đã được một bàn tay khác kéo đi, dắt ra trước mặt mọi người, từ đó bước một chân vào mối tình và cuộc hôn nhân ngọt ngào xen lẫn âm mưu.

Cậu từng nói, trồng cả vườn hồng vàng này là vì một người, cũng là để một người không còn phải khóc thầm một mình.

"Em từng nói, những bông hồng này là vì tôi mà trồng. Khi ấy em đâu có nói ý nghĩa của hoa lại là như thế." Vạn Trọng Vi có chút yếu ớt phản bác.

"Đúng vậy," Thời Ôn cười khổ, "Là vì anh mà trồng. Chỉ là không muốn nhìn anh buồn, không muốn anh sống lẻ loi trong căn biệt thự rộng lớn này. Cũng là bởi đã thích anh từ rất, rất lâu rồi... thích đến mức học cao học cũng không chịu rời đi, chỉ để được ẩn mình trong vườn hoa, đôi khi có thể nhìn anh một lần."

Người thiếu niên năm ấy, chỉ một ánh nhìn đầu tiên đã khiến năm tháng phải ngỡ ngàng; người thiếu niên lặng lẽ khóc giữa vườn hồng, đến hôm nay, và người đàn ông đang đứng trước mặt cậu, suy cho cùng cũng chỉ là hai giấc mơ khác nhau mà thôi.

"Thôi bỏ đi." Vành mắt Thời Ôn hơi đỏ, cậu đưa tay dụi mắt, để lại một vệt bùn dính trên mặt. Cậu cũng chẳng để tâm, cúi đầu tiếp tục xới đất.

"Tại sao phải bỏ đi? Không thể bỏ được." Vạn Trọng Vi hít sâu một hơi, bỗng thấy mình cũng tủi thân. Nhưng hắn vẫn còn chút lương tri, hiểu rằng chút cảm xúc nhỏ nhoi của mình so với nỗi khổ đau Thời Ôn đã chịu thì chẳng đáng gì. Vì vậy, hắn chỉ cau mày lại.

Thế nhưng giọng điệu lại như một đứa trẻ làm nũng. Người trước mặt từng trao cho hắn tình yêu không hề đòi hỏi hồi đáp, mà nay lại không cho nữa, thế là hắn chỉ biết vùng vằng ầm ĩ.

Thời Ôn rốt cuộc cũng đặt đồ trong tay xuống, ngẩng đầu lên, nghiêm túc nhìn Vạn Trọng Vi: "Ngôn ngữ của hoa chẳng có ý nghĩa gì hết. Dù nó tượng trưng cho 'tình yêu đã mất' hay 'hàn gắn quay về', thì chúng ta... cũng không thể quay lại được."

Trong tay Vạn Trọng Vi, chiếc bình tưới bằng đồng bị bóp chặt. Hắn quay mặt đi. Từ lần trước, khi Thời Ôn biết hết sự thật rồi nhất quyết đòi rời bỏ, hắn đã lỡ thả con quỷ trong lòng ra ngoài. Từ đó hắn luôn cảnh tỉnh bản thân, tuyệt đối không thể nổi điên lần nữa, bởi Thời Ôn không chịu nổi thêm bất kỳ tổn thương nào.

Chính vì vậy, hôm sau hắn đã cho người hàn chết cửa tầng hầm.

Thời Ôn lại cúi đầu tiếp tục công việc, giọng đều đều như không mang theo chút cảm xúc: "Với giống Hòa Âm này, mỗi năm bón phân hai lần, một lần sau mùa thu, một lần sau khi hoa tàn. Cành già cũng phải cắt bỏ hàng năm, nếu không sẽ ảnh hưởng đến vụ hoa năm sau."

"Tôi sẽ không ký đơn ly hôn đâu." Vạn Trọng Vi buông chiếc bình tưới trong tay, chậm rãi đứng thẳng dậy, cúi đầu nhìn người đang ngồi xổm dưới đất. Ở góc độ này, dù chỉ thấy được đỉnh tóc tán loạn và xoáy tóc của cậu, hắn vẫn có thể hình dung ra gương mặt bình thản mà kiên định kia đang mang bao nhiêu quyết tâm.

Thời Ôn vốn dĩ là người như thế, yêu thì dốc hết lòng, sẵn sàng hy sinh tất cả; mà một khi muốn kết thúc thì cũng tuyệt đối dứt khoát không quay đầu.

"Cho dù em không bận tâm đến những bông hoa này..." Nắm tay Vạn Trọng Vi siết chặt, trong đầu chỉ còn một ý nghĩ: bất kể thế nào cũng không thể để Thời Ôn rời đi, "... thì vẫn còn có những thứ em bận tâm."

Đây chẳng phải lần đầu hắn thốt ra những lời mang tính đe dọa như vậy. Từ khi mới cưới, trong lần Thời Ôn "không nghe lời" mà đi vào núi lấy mẫu cùng Lương Minh Chiêu, lúc họ trải qua cuộc chiến tranh lạnh căng thẳng, Vạn Trọng Vi từng nói: "Cậu không quan tâm đến tiền, nhưng cậu vẫn có thứ mình để tâm."

Thời Ôn nghĩ, lúc đó mình quả thật ngốc quá. Bản chất thật của Vạn Trọng Vi khi ấy đã lộ ra, chỉ có mình là còn nghĩ bản thân làm sai. Trên đời này nào có người bình thường nào lại đem chuyện yêu đương biến thành đe dọa, quản cả chuyện người mình yêu đi đâu, gặp ai.

Giờ đây, Vạn Trọng Vi, kẻ đã đạt được tất cả mục đích rốt cuộc để lộ trọn vẹn bản chất của hắn.

Thời Ôn vốn cho rằng trái tim mình đã hoàn toàn lạnh ngắt từ khi biết chân tướng vụ bắt cóc. Không ngờ vẫn có thể lạnh hơn thế nữa.

"Anh từng nói, đợi công ty ổn định rồi sẽ để tôi rời đi." Thời Ôn vẫn ngồi đó, vùi mình trong cái bóng to lớn không sao lay chuyển nổi, cố thử đánh thức chút ít niềm tin mong manh rằng hắn sẽ giữ lời.

"Nhà họ Phương đã không còn, anh cũng nắm trọn vẹn Vạn Nguyên trong tay. Tôi với anh chẳng còn chút giá trị lợi dụng nào nữa. Xin anh buông tha cho tôi đi!"

Vạn Trọng Vi gắng đè nén cảm xúc, hít sâu mấy hơi, trong cổ họng phát ra tiếng khàn khàn rít qua kẽ răng. Hắn đột ngột đưa tay kéo Thời Ôn lên, ghì chặt vào ngực, hai cánh tay siết lấy người trong lòng.

Chiếc ghế gỗ nhỏ cùng cái xẻng, bình tưới đều rơi loảng xoảng xuống đất.

Tim Vạn Trọng Vi thắt lại đến nhói đau, hắn không dám mở miệng, sợ chính mình lại thốt ra những lời không thể tha thứ. Lý trí nhắc nhở hắn phải im lặng, nhưng cảm xúc thì đã ở bờ vực bùng nổ.

Hai bàn tay Thời Ôn chống mạnh vào ngực hắn, ra sức đẩy, song đối phương vẫn vững như núi.

"Anh rốt cuộc muốn gì!? Chúng ta có hợp đồng chỉ hai năm, chẳng lẽ không thể cho nhau chút thể diện sao?" Thời Ôn bị ôm chặt đến mức nghẹt thở, bàn tay quờ quạng trên ngực hắn, mong hắn chịu buông ra.

"Em nghĩ đợi hợp đồng hết hạn là có thể đi à? Không đâu, A Ôn, em ngây thơ quá." Giọng Vạn Trọng Vi lại bình tĩnh khác hẳn sự kích động của Thời Ôn.

"Hợp đồng ghi rõ ràng là hai năm, tại sao tôi không thể đi?"

"Đằng sau có phụ lục bổ sung. Sau hai năm, phải do tôi chủ động đề nghị hủy giao ước thì mới có hiệu lực." Hắn ghì chặt Thời Ôn trong ngực, cúi sát tai nói ra sự thật khiến đối phương lạnh buốt tận xương: "Ngày đó em tin tôi quá, đến phụ lục cũng chẳng thèm xem. Nếu tôi không đưa ra, hôn ước này sẽ tự động kéo dài vô hạn."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!