Khác với bậc đại học, viện nghiên cứu sinh của Đại học P tọa lạc trong khuôn viên cũ giữa trung tâm thành phố. Lạc Thủy Cư thì ở ngoại ô, phải xuyên qua nửa thành phố Bình Châu mới nhìn thấy cổng trường cổ kính nặng nề của P đại.
Ký túc xá nghiên cứu sinh khoa Thực vật học nằm sát cạnh giảng đường, là hai tòa nhà gạch xanh phủ kín dây thường xuân, tán lá rậm rạp che giấu không khí học thuật lâu đời, khiến cả tòa lộ ra vẻ trang nghiêm cổ kính.
Chiếc Bentley Mulsanne màu đen tuy không phải loại siêu xe khoa trương, nhưng khi dừng lại dưới hàng cây rợp bóng, trước ký túc xá yên tĩnh, vẫn vô cùng chói mắt. Đúng lúc có vài ba sinh viên quay về phòng, khó tránh khỏi liếc nhìn chiếc xe sang bóng loáng này với ánh mắt hiếu kỳ.
Thời Ôn vội vã xuống xe, vòng qua đầu xe, cúi người nói với Vạn Trọng Vi đang ngồi trong xe chưa nhúc nhích: "Tôi về lấy ngay." Rồi lại khom người cúi chào, mới xoay lưng chạy vào ký túc.
Cái cúi chào ấy làm Vạn Trọng Vi thoáng sững người, nhướng mày, rồi khóe miệng bất giác cong lên. Tính ra, hôm nay hắn đã bị Thời Ôn chọc cười không dưới mấy lần rồi. Quả thật là một đứa trẻ thú vị!
Thời Ôn lao thẳng vào phòng. Đại Chu, Khôn Nhi và Dư Kỳ Ngôn đều đang có mặt. Biết rõ cậu đã về từ trước, giờ lại thấy quay lại vào giờ này, ai cũng lấy làm lạ.
"A Ôn, sao vậy? Tìm gì thế?" Đại Chu vừa ăn mì vừa hỏi, giọng nhão nhoẹt.
"Đại Chu, cậu có thấy chứng minh thư của tôi không?" Thời Ôn lật tung bàn học, đến cả cái thước mất từ tuần trước cũng tìm ra, duy chỉ chứng minh thư thì không thấy.
"Cậu cần chứng minh thư làm gì?" Khôn Nhi cũng ghé lại giúp tìm.
"Ờ... có việc dùng." Thời Ôn líu ríu đáp, bỗng nhớ ra lời Vạn Trọng Vi nói trong xe: "Mấy chuyện công khai phải bàn bạc trước". Nghĩ vậy, cậu đành mập mờ nói cho qua.
Bốn người cùng khoa Thực vật học, tuy mỗi người theo một giáo sư, nhưng quan hệ rất thân thiết. Với ba người bạn cùng phòng này, Thời Ôn luôn tin tưởng, song chuyện liên quan đến Vạn Trọng Vi, cậu thật sự không biết phải giải thích sao. Chẳng lẽ nói thẳng rằng mai mình sẽ đi đăng ký kết hôn với người mình thầm mến bảy năm, hơn nữa còn là một người đàn ông?
Cậu tự nhủ mình không có can đảm công khai.
Nhìn thoáng qua đồng hồ treo tường: 21:55, chỉ còn năm phút là quản lý ký túc xã sẽ đóng cửa. Trong khi Vạn Trọng Vi đã đợi dưới lầu hơn mười phút. Thời Ôn quýnh quáng, lật tung bàn học xong lại leo lên giường lật gối.
Dư Kỳ Ngôn vừa đánh răng xong, từ nhà vệ sinh bước ra, thấy ba người đang lục tung cả phòng, liền buông khăn mặt, hỏi: "Đêm hôm mà tìm cái gì thế?"
"Cậu có thấy chứng minh thư của A Ôn không? Cậu ấy bảo gấp lắm." Đại Chu đáp.
"À, ở chỗ tôi. Lần trước giúp cậu ấy đăng ký còn chưa lấy lại." Dư Kỳ Ngôn vừa nói vừa lục trong túi lấy ra, ném cho Thời Ôn vừa nhảy từ giường trên xuống. "Để chỗ tôi hai tuần rồi mà chẳng nhớ. Cậu cần—"
Chưa kịp nói hết, Thời Ôn đã lao thẳng ra ngoài, "rầm" một tiếng đóng cửa, bỏ lại ba người ngơ ngác nhìn nhau.
"Cậu ấy gấp đi đâu thế?" Dư Kỳ Ngôn tặc lưỡi.
"Ai biết được, chắc vội đi cưới vợ!"
Ba người cười ầm lên, khóa cửa, tắt đèn đi ngủ.
Thời Ôn siết chặt chứng minh thư, kịp lúc chạy ra ngoài trước khi ký túc xá đóng cửa.
Xe trống không. Dưới tán một cây ngô đồng không xa, Vạn Trọng Vi đang đứng, chậm rãi rít thuốc. Khói trắng lượn lờ che mờ diện mạo, khó đoán tâm tư. Hôm nay hắn ăn mặc giản dị, áo cotton dài tay màu xám, quần thường phục, chẳng còn bộ dáng âu phục đĩnh đạc thường ngày, bớt đi vẻ xa cách kiêu ngạo, lại thêm vài phần khí chất khiến người ta dễ sinh mộng tưởng.
Điếu thuốc tàn, hắn dập dưới chân. Ngẩng đầu lên, đã thấy Thời Ôn đứng đằng xa, ngẩn người nhìn hắn, trong tay còn vụng về giơ cao chứng minh thư.
"Để anh đợi lâu rồi." Thời Ôn có chút ngượng ngập, đưa tay gãi sống mũi.
"Không sao, không vội." Vạn Trọng Vi bước lại gần, mở cửa xe, ra hiệu cho cậu ngồi vào.
Xe lại lăn bánh, trong xe lập tức trở về yên lặng.
"Gọi tên tôi đi. Nếu không, lỡ để người khác nghe thấy lại thành đề tài bàn tán." Vạn Trọng Vi bất chợt mở miệng phá tan sự trầm lặng, "Trong nhà gọi tôi là Trọng Vi, cậu cũng gọi thế đi."
Trong xe lẫn lộn mùi thuốc lá nhàn nhạt cùng hương gỗ lạnh, tạo nên một mùi hương riêng biệt thuộc về người đàn ông bên cạnh, khiến người ta bất giác muốn đến gần.
Thời Ôn lại hơi bối rối trước lời đề nghị ấy. Từ "Vạn tiên sinh" cao cao tại thượng bỗng chốc rơi xuống thành "Trọng Vi", cậu cần thời gian để thích ứng.
Cậu gật đầu, thử gọi một tiếng: "Trọng Vi." Trong lòng liền dấy lên cảm giác là lạ, một trải nghiệm vừa xa lạ vừa mới mẻ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!