Chương 39: Chỉ là một dạng phản kháng ngầm mà thôi

Thời Ôn vừa xuống lầu, mấy người đang ngồi trong phòng khách đồng loạt nhìn sang.

Vạn Trọng Vi đứng dậy, bước nhanh tới, vòng tay ôm vai Thời Ôn, dẫn cậu ngồi xuống sát cạnh mình trên ghế sofa, rồi mỉm cười giới thiệu: "Đây là người yêu của tôi, Thời Ôn. Phạm Sùng Quang thì em quen rồi, đây là em họ tôi, Vạn Khoảnh."

Người đối diện cho dù đang ngồi cũng có thể nhìn ra dáng người rất cao, thân hình vạm vỡ. Ánh mắt dài hẹp liếc nhìn người khác, mang theo vài phần kiêu ngạo hờ hững. Khác với sự thâm trầm giấu kín của Vạn Trọng Vi, từng cử chỉ của hắn ta đều lộ ra khí thế bức người.

"Chào nhé, chị dâu." Vạn Khoảnh cười híp mắt, hai chân dài tùy ý gập lại, ánh mắt thẳng tắp nhìn Thời Ôn chào hỏi. Khi hắn ta cười, quả thật có vài phần giống Vạn Trọng Vi.

Vạn Trọng Vi lạnh lùng liếc hắn một cái, không để ý, chỉ quay sang giới thiệu người ngồi cạnh Vạn Khoảnh.

"Đây là bạn của Vạn Khoảnh."

Không nói tên, cũng chẳng nhìn đối phương, lướt qua cho có.

Lúc này Thời Ôn mới nghiêm túc quan sát chàng trai trẻ ngồi bên cạnh Vạn Khoảnh. Thực ra khi vừa xuống lầu cậu đã bị thu hút, không vì gì khác, chỉ bởi bản năng con người luôn chú ý đến những gì xinh đẹp. Không thể không thừa nhận, người này quá đẹp.

Vạn Khoảnh nhướng mày, bổ sung: "Là bạn thân, cũng là trợ lý."

Hắn ta đặc biệt nhấn mạnh chữ "thân", giọng điệu lộ vẻ mập mờ, lại có chút bỡn cợt.

Từ thái độ của Vạn Trọng Vi và Vạn Khoảnh, Thời Ôn đã đoán được người kia thuộc loại "bạn" nào. Nhưng cậu vẫn lịch sự gật đầu chào hỏi: "Chào anh, rất vui được gặp."

Người nọ có vẻ hơi bất ngờ khi trong bàn lại còn có một người "bình thường", cũng thiện ý đáp lại: "Xin chào Thời tiên sinh, tôi tên là Mục Tinh Dã."

Đúng lúc này chú Bình đi tới, nói bếp đã chuẩn bị xong có thể dùng bữa. Mọi người liền cùng nhau đứng dậy đi vào phòng ăn. Vạn Trọng Vi từ đầu đến cuối vẫn ôm vai Thời Ôn, trước mặt người khác cũng chẳng chút kiêng dè mà bộc lộ sự thiên vị và chăm sóc.

Vạn Khoảnh và Phạm Sùng Quang đi chậm hơn một bước, liếc nhau, trong mắt đối phương đều hiện rõ ý tứ tặc lưỡi kinh ngạc.

Mọi người ngồi vào bàn, món ăn lần lượt được dọn lên. Khai vị là cá hồi xông khói, chua ngọt vừa miệng. Thời Ôn cúi đầu chăm chú ăn, bên cạnh đã vang lên những đề tài công việc.

Vạn Trọng Vi vừa trò chuyện, vẫn một lòng hai việc chăm sóc Thời Ôn: rót nước, đưa khăn giấy, thậm chí còn thuận tay vuốt xuống sợi tóc vểnh lên trên trán cậu.

Thấy Thời Ôn hiếm khi ăn ngon miệng, hắn như rất vui, dừng câu chuyện lại, dịu dàng hỏi: "Em thích ăn món này sao? Để tôi bảo đầu bếp làm thêm phần nữa cho em nhé."

Thời Ôn vội lắc đầu. Cậu vốn không có yêu cầu gì với đồ ăn, chỉ là để đối phó với bầu không khí ngột ngạt mà giả vờ tập trung vào bữa ăn, sự chăm chú quá mức của Vạn Trọng Vi khiến cậu thấy khó thở. Ít nhất khi ăn, còn có thể giả vờ như không thấy.

"Không cần để ý tôi," c** nh* giọng, cố gắng giữ vẻ thản nhiên, "Anh cứ nói chuyện với mọi người đi."

Lúc này Vạn Trọng Vi mới tiếp tục trò chuyện cùng Vạn Khoảnh và Phạm Sùng Quang. Có lẽ hắn cũng cảm nhận được sự gượng gạo kia, nên không còn cố tình chăm chú vào Thời Ôn nữa. Điều đó khiến cậu khẽ thở phào, như được thả lỏng đôi chút.

Trên bàn ăn còn có một người cũng chẳng mấy để tâm đến bầu không khí, chỉ lo cúi đầu ăn uống, là Mục Tinh Dã. Vạn Khoảnh tuy không quản y, nhưng chủ đề câu chuyện thỉnh thoảng lại cố tình lôi kéo đến người này, mà lần nào cũng mang theo mấy phần ác ý khó nói rõ.

"Người nhà họ Ngôn thì tôi đâu sai khiến nổi." Vạn Khoảnh liếc Mục Tinh Dã một cái đầy mờ ám, rồi quay sang nói với Phạm Sùng Quang, "Tôi nhiều nhất cũng chỉ có thể giúp anh nối mối với Ngôn Hòa. Còn về những chuyện khác ấy à, anh cầu tôi, chi bằng cầu trợ lý Mục."

Lời này nói ra chua cay, ai nghe cũng nhận ra có ẩn ý.

Phạm Sùng Quang chỉ coi cậu ta lại lên cơn, vội xua tay: "Được rồi, được rồi, lần này tôi đến thủ đô, cậu chỉ cần giúp tôi hẹn gặp thêm vài người nhà họ Ngôn là được, việc nói chuyện hợp tác, để tôi tự mình bàn."

Thời Ôn đại khái cũng biết chút chuyện này, bởi trước đó Vạn Trọng Vi đã từng nhắc đến khi tùy hứng trò chuyện với cậu.

Phạm Sùng Quang hiện đang đầu tư vào một dự án dưỡng sinh, chăm sóc sức khỏe ở thủ đô, muốn hợp tác với nhà họ Ngôn. Nhà họ Ngôn vốn là gia tộc khổng lồ ở đó, gần như nắm trọn ngành y tế địa phương. Nhà này có hai cậu con trai, người con út là Ngôn Hòa phụ trách mảng trùng khớp với dự án của Phạm Sùng Quang. Nếu muốn chen chân vào miếng bánh này, cạnh tranh trực diện là bất khả thi, chỉ có thể chọn con đường hợp tác.

Thương nhân đều hiểu rõ đạo lý đó, cả Phạm Sùng Quang lẫn nhà họ Ngôn cũng không ngoại lệ.

Vạn Khoảnh là người nhà họ Vạn nhưng gia đình đã sớm rời khỏi Bình Châu chuyển đến thủ đô, hiện tại tích lũy và nhân lực đều ở đó. Tuy rằng trước giờ ít có giao dịch làm ăn với nhà họ Ngôn, nhưng trong cùng một tầng lớp xã hội, vòng tròn nào rồi cũng có lúc chồng chéo, gặp mặt vài phen là chuyện thường tình.

Phạm Sùng Quang muốn mở đường ở thủ đô, tự nhiên không thể thiếu sự giúp đỡ của Vạn Khoảnh.

Nhưng câu chuyện không dừng lại ở đó. Vạn Khoảnh không tiếp lời hắn, mà nghiêng đầu, liếc Mục Tinh Dã: "A Dã, cậu gặp Ngôn Hòa rồi chứ?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!