Chương 38: Cho cậu một bài học

Vạn Trọng Vi dần trở lại dáng vẻ như xưa, chỉ cần Thời Ôn không nhắc tới chuyện rời đi thì hắn lại là một người yêu biết quan tâm chăm sóc. Nhưng hễ cậu tỏ ra muốn rời đi, hoặc chuẩn bị cho việc đó, hắn lập tức biến thành bộ dạng của cái ngày hai người cãi vã dữ dội nhất.

Quản lý cảm xúc gì đó, hắn thậm chí còn chẳng bằng một đứa trẻ ba tuổi.

Thời Ôn gom hết tất cả tài liệu trong phòng ngủ chính, cả trong thư phòng, rồi phân loại gọn gàng. Cậu dự định sẽ gửi hết số tài liệu học tập về trường qua đường bưu điện. Ngoài những thứ ấy, một số đồ dùng sinh hoạt cậu không định mang đi nữa. Nhưng dù sao cũng lớn lên ở Lạc Thủy Cư, đồ đạc không ít, cậu đành vừa chọn lựa vừa dứt bỏ, có cái để lại, có cái vứt đi.

Vạn Trọng Vi nhanh chóng nhận ra cậu đang thu dọn dấu vết sinh hoạt suốt bao năm qua. Một buổi chiều, khi hắn về sớm, trong thùng rác ngoài vườn tình cờ thấy chiếc ba lô cũ của Thời Ôn, cảm xúc hắn lập tức bùng nổ đến đỉnh điểm.

Hắn nhặt chiếc ba lô đem về, ném thẳng xuống trước mặt Thời Ôn, khiến đồ đạc bên trong văng tung tóe: con heo đất hồi nhỏ, thiệp chúc mừng, giấy khen, mấy món quà hắn từng tặng sau khi kết hôn, món đồ lưu niệm mua ở Nara, còn có cả lược cạo gió mà Thời Ôn từng mua cho hắn... đủ thứ lặt vặt.

Khi ấy, Thời Ôn vẫn chưa thực sự sợ hắn, phần nhiều trong lòng chỉ còn lại giận dữ và tuyệt vọng.

Vạn Trọng Vi quyết định để cậu ghi nhớ bài học này.

Hắn đuổi hết mọi người trong Lạc Thủy Cư ra ngoài, rồi lôi Thời Ôn tới trước cửa tầng hầm.

"Giam cầm", từ ngữ ấy đối với Thời Ôn vốn xa lạ, nhưng tầng hầm lại chính là cơn ác mộng, là nỗi sợ hãi mà cậu vĩnh viễn không thể thoát ra. Trong khoảnh khắc Vạn Trọng Vi chậm rãi bấm mật mã mở khóa, Thời Ôn hoàn toàn sụp đổ.

"Đừng... tôi không muốn..." Thời Ôn ngồi bệt xuống đất, hai tay ôm chặt lấy chân Vạn Trọng Vi, vừa khóc vừa van nài: "Đừng bắt tôi vào đó! Tôi xin anh, xin anh... đừng mà..."

Cánh cửa sắt nặng nề "cạch" một tiếng mở ra, Thời Ôn thét lên chói tai, liều mạng bò về phía xa khỏi cửa. Cậu đã không còn đứng dậy nổi, toàn thân bị nỗi sợ tột độ chi phối, thậm chí quên mất thế nào là bỏ chạy.

Vạn Trọng Vi chỉ cần một bước là đuổi kịp, hắn vươn tay nắm lấy mắt cá chân cậu, khẽ kéo một cái đã lôi người lại ôm vào lòng.

"Tôi sai rồi! Tôi sẽ không đi nữa!" Thời Ôn hai tay che kín mặt, gào thét khàn đặc: "Đau lắm... làm ơn... xin anh tha cho tôi..."

Chỉ đến khi thấy cả bàn tay cậu toàn là máu, Vạn Trọng Vi mới bừng tỉnh.

Lúc bị lôi tới đây, khi vừa rồi cố bò ra xa, Thời Ôn bấu chặt móng tay xuống nền đất đến rách toạc, máu chảy ròng ròng.

Cảnh tượng ấy chồng khít lên đoạn video hắn từng thấy: gương mặt Thời Ôn đầm đìa nước mắt, cổ họng nghẹn cứng kêu không ra tiếng, đôi chân bị đánh gãy, móng tay lật ngửa... Như một nhát búa nện thẳng xuống đầu, khiến Vạn Trọng Vi giật mình choáng váng.

Vừa rồi hắn đã làm gì thế này?!

Đúng lúc đó, chú Bình lao vào. Thấy cảnh tượng trước mắt, ông chẳng còn màng gì khác, hét to tên Thời Ôn, rồi một tay đẩy mạnh Vạn Trọng Vi ra, ôm chặt lấy cậu.

"Vạn tiên sinh!" Chú Bình bất chấp thân phận chủ tớ, giận dữ quát: "Cậu làm vậy thì khác gì cha cậu!?"

Một câu mắng như xé toang tất cả bức tường phòng ngự của Vạn Trọng Vi.

Sau khi Cảnh Vũ qua đời, hắn từng chọn quay về sống cùng cha. Một đứa trẻ mang theo thù hận, dù che giấu giỏi thế nào thì vẫn chỉ là trẻ con, chẳng thể giấu khéo được như người trưởng thành. Khi chưa đến mười tuổi, Vạn Trọng Vi thường xuyên đối đầu gay gắt với Phương Liên Vân. Phương pháp quản lý của Vạn Hành Xuyên cực kỳ thô bạo: nhốt vào tầng hầm, bao giờ nhận lỗi thì mới được ra.

Có lần hắn bị nhốt suốt ba ngày. Chỉ tới khi chú Bình cạy được khóa đưa ra ngoài, Vạn Trọng Vi mới biết cha mình đã sớm dắt vợ đi du lịch, quên hẳn còn đứa con bị nhốt trong tầng hầm.

Đám người làm trong nhà thì cứ tưởng Vạn Trọng Vi ở lại trường, nếu không nhờ chú Bình phát hiện, e rằng hắn đã bị bỏ đói chết trong căn hầm cách âm kín mít không cửa sổ kia rồi.

Bóng ma tầng hầm in hằn trong tâm trí hai người, nhưng với Vạn Trọng Vi và Thời Ôn, đó lại là hai nỗi ám ảnh hoàn toàn khác biệt.

Đó là sự khác biệt giữa trừng phạt và tránh né tai họa. Sự khác biệt ấy cũng sẽ in hằn lên người mình yêu. Vạn Trọng Vi tin rằng, nếu đổi ngược tình thế, Thời Ôn sẽ không bao giờ nhốt hắn vào tầng hầm, với điều kiện là Thời Ôn còn yêu hắn.

Khi nhận ra mình vừa làm gì, hắn ngồi trong thư phòng một mình suốt nửa đêm. Chỉ đến khi bác sĩ xử lý xong vết thương cho Thời Ôn, lại cho cậu uống hai viên an thần vì bị hoảng loạn quá độ, Vạn Trọng Vi mới bước ra.

Hắn như biến thành một lão già gầy cỗi, trong khoảnh khắc thời gian đã đánh sập chiếc lưng cứng cáp của hắn.

Hắn đi tìm chú Bình để xin lỗi, sau đó lại quay về phòng ngủ, chậm rãi nằm xuống bên cạnh Thời Ôn đã ngủ thiếp đi.

Từ ngày hôm sau, khi Thời Ôn tỉnh dậy, thái độ của cậu đối với Vạn Trọng Vi đã thay đổi.

Bất kể hắn xin lỗi, giải thích, hay bảo đảm thế nào, Thời Ôn đều nhanh chóng gật đầu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!