Bị chụp lén những tấm ảnh thân mật mập mờ, trong nhiều dịp công khai cũng không hề che giấu sự bảo vệ, tuần trăng mật và hôn lễ vốn mang đầy ẩn ý, khoản đầu tư lớn lao cho chuyên ngành học của cậu, thậm chí cả sự cẩn trọng đưa người đi xa khi chính thức khai hỏa vào nhà họ Phương, tất cả những điều đó, đều không phải vì yêu.
Mà là để dựng lên cho người ngoài thấy một "sự thật".
Vạn Trọng Vi có nhược điểm, và nhược điểm ấy là Thời Ôn.
Cho nên, Phương Liên Tô sao có thể bỏ qua cơ hội ấy.
Nhưng Phương Liên Tô không biết, nhược điểm kia cũng chỉ là một con cờ, là màn sương mờ, là mồi nhử.
Mọi người đều sai cả rồi. Vạn Trọng Vi thực ra toàn thân mặc giáp, bất khả xâm phạm.
"Em không đáng cười." Vạn Trọng Vi ngồi xổm xuống, không chạm vào Thời Ôn, nhưng lại đem toàn bộ hơi thở của cậu giam trong vòng tay của mình. "Là tôi đã sai."
Tất cả mọi người đều đáng tội, duy chỉ có Thời Ôn là vô tội. Nhưng một quân cờ vô nghĩa với sự hy sinh thảm hại, cũng chẳng đủ để làm lung lay cả bàn cờ và đại cục. Vạn Trọng Vi từng thoáng động lòng, từng có cảm giác thương tiếc, nhưng những cảm xúc ấy đều nhanh chóng bị mục tiêu nghiền nát, không còn để lại dấu vết.
Xưa nay, hắn vẫn luôn nghĩ như vậy.
Nhưng vào ngày đoạn video bị tung ra, trong khoảnh khắc hắn tận mắt thấy Thời Ôn sụp đổ; khi bị chất vấn "tại sao anh không đến cứu tôi"; và bây giờ, khi đối diện khuôn mặt sưng mọng vì khóc cùng ánh mắt mờ mịt ấy, nỗi hối hận đã biến thành thực thể, như miếng bọt biển ngấm đầy nước, mắc kẹt nơi lồng ngực, càng lúc càng nặng nề.
Hắn biết sẽ có một ngày sự thật bị vạch trần. Hắn từng cho rằng mình chẳng hề bận tâm nếu ngày ấy tới. Nhưng lúc này đây, hắn lại muốn đánh đổi tất cả, chỉ mong ngày đó vĩnh viễn đừng đến.
Hắn lần thứ hai nói lời xin lỗi, khẽ hỏi Thời Ôn có thể tha thứ cho hắn không.
Không có bất kỳ hồi đáp nào. Thời Ôn chỉ kiên định lặp lại cùng một câu hỏi, câu hỏi mà Vạn Trọng Vi luôn nóng lòng né tránh:
"Chúng ta ly hôn đi, anh hãy để tôi rời khỏi đây!"
"Không được." Sắc mặt Vạn Trọng Vi trầm xuống, những ngón tay thậm chí bắt đầu run rẩy. Với hắn, chưa từng có ai dốc lòng dốc dạ yêu hắn như vậy, hắn không thể chấp nhận để một người như thế rời xa mình. Huống hồ, Vạn Trọng Vi tự nhận hắn cũng yêu Thời Ôn, chỉ là tình yêu ấy đến muộn một chút, nhưng tuyệt đối không ít hơn tình yêu của Thời Ôn dành cho hắn.
"Chuyện của Vạn Nguyên vẫn chưa giải quyết xong, em không thể rời đi."
Hắn vốn định nói câu "tôi yêu em", nhưng lại sợ Thời Ôn nghe không lọt tai, chỉ đành tìm một cái cớ phù hợp với tính cách của chính mình.
"Tôi không biết trong hoàn cảnh nào anh mới gọi là giải quyết xong. Anh không muốn ly hôn, tôi có thể đợi, đợi đến khi anh bằng lòng... Nhưng bây giờ tôi thật sự không muốn ở lại đây nữa, coi như tôi cầu xin anh, hãy để tôi đi đi..."
"Em nhất định phải rời đi ngay lúc này?"
"Đúng vậy, tôi phải đi ngay bây giờ!"
Thời Ôn chống tay xuống sàn, muốn gượng dậy. Trong lòng cậu bỗng dấy lên một dự cảm mạnh mẽ, Vạn Trọng Vi sẽ không bao giờ đồng ý để mình đi. Cảm giác ấy khiến cậu hoảng loạn, như thể chỉ cần chậm một giây là sẽ vĩnh viễn không thể thoát ra, vì thế càng thêm kích động, giọng nói cũng cao vút, trong tai Vạn Trọng Vi nghe đến chói tai, thảm thiết.
"Từng phút từng giây tôi ở đây đều là cực hình, xin anh hãy để tôi đi. Đợi khi nào anh chịu ly hôn, cứ gửi giấy tờ cho tôi, tôi sẽ lập tức ký ngay... Tôi cầu xin anh, để tôi đi đi!"
Cuối cùng, tiếng cậu gào khản cả cổ họng. Tinh thần đã căng quá lâu, sợi dây rốt cuộc cũng đứt. Thời Ôn liều mạng đứng lên, mạnh mẽ đẩy Vạn Trọng Vi chắn trước mặt, rồi chẳng màng gì nữa lao thẳng ra cửa.
Nhưng ngay giây sau, một cánh tay cứng như thép đã vòng chặt lấy eo bụng cậu.
Vạn Trọng Vi dùng một tay kẹp chặt Thời Ôn, nhấc bổng cả người cậu lên, mặc kệ cậu vùng vẫy, đạp đá, ôm chặt bước ra khỏi phòng.
Dưới lầu, ngoài khuôn mặt hoảng hốt thất sắc của chú Bình, chẳng còn ai khác.
Vạn Trọng Vi không thèm để tâm, cứ thế vác theo Thời Ôn đang gào khóc, thẳng tiến lên tầng. Chú Bình vội vã chạy theo phía sau, gấp đến độ xoay vòng vòng, rốt cuộc vẫn bật thốt lên một câu: "Cậu Ôn còn chưa khỏi hẳn chấn thương ở chân!"
Tiếng "ầm" nặng nề của cánh cửa phòng ngủ trên lầu đóng sập lại, chặn ngang câu nói còn dang dở ấy bên ngoài.
Vạn Trọng Vi ném Thời Ôn xuống giường, xoay người đi tới tủ quần áo, lôi ra hai chiếc chăn bông. Sau đó, hắn cũng leo lên giường, dùng chăn quấn chặt lấy Thời Ôn ở giữa.
"Anh làm gì vậy!?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!