Chương 36: Có phải rất nực cười không?

Nhiều năm sau, mỗi lần nhớ lại hôm nay, Thời Ôn vẫn sẽ sinh ra cơn đau tim dồn dập ngắn ngủi, kèm theo ù tai liên tục và cơn buồn nôn không dứt.

Thực ra hôm nay có gì để nhớ lại đâu. Trong trí óc hạn hẹp của cậu, điều duy nhất còn đọng lại chỉ là cảm giác đau đớn đến mức khắc cốt ghi tâm. Còn lý lẽ, mạch truyện hay tất cả những gì xảy ra sau đó, đều bị bản năng sinh tồn xóa mờ đi, mờ đến mức vừa đủ để cậu khỏi sụp đổ.

Cậu ngồi thụp xuống thảm, xung quanh vương vãi đầy tài liệu. Chiếc bút ghi âm như biến thành một con quái thú biết cắn xé, bị cậu hất ra, lăn xa tận một góc.

Nhưng ném đi cũng vô ích, vì nó đã cắn xé cậu tàn nhẫn, khiến cả người cậu giờ đây rách nát, máu thịt nhầy nhụa.

Thì ra những lời Phương Liên Vân nói đều đúng.

Thì ra tất cả yêu thương chỉ là giả dối.

Chân tướng đã hoàn chỉnh rồi.

Để kéo đổ Phương Liên Vân, Vạn Trọng Vi dựng nên một ván cờ cực lớn. Từ bản hợp đồng cho đến những cử chỉ tình cảm, từ kết hôn đến bị bắt cóc, từ tin đồn dậy sóng đến thế cục không thể ly hôn, tất cả, tất cả đều nằm trong kế hoạch của hắn.

Bao chi tiết mà trước kia Thời Ôn không muốn truy cứu giờ đây đều ào ào ùa ra: Sự thờ ơ tỏ ra không quen biết với bạn cùng phòng của cậu, việc không bao giờ nhớ nổi tên chuyên ngành của cậu, những lần say rượu rồi làm cậu thô bạo trên giường, cho đến sự "không ghét bỏ" sau khi cậu gặp biến cố, tất cả đều chỉ hướng về một sự thật duy nhất.

Không quan tâm, không để tâm, không yêu.

Thế giới mà cậu ảo tưởng đổi thành nhà tù của Vạn Trọng Vi. Chỉ khi chính mình sa vào, Thời Ôn mới hiểu được thế nào gọi là đau đến tận xương tủy.

Vạn Trọng Vi dựng lên bức tranh giả tạo về một kẻ si tình, để mọi người tin rằng nếu hắn còn bận tâm đến điều gì, thì điều đó chỉ có thể là Thời Ôn. Nhờ vậy mới khiến Phương Liên Tô liều lĩnh đặt cược tất cả.

Thì ra cậu thật sự chỉ là miếng mồi tiện lợi nhất.

Trong những ngày thân mật ngọt ngào ấy, Thời Ôn chẳng phải không nhận ra: Vạn Trọng Vi vốn là kẻ tâm cơ thủ độc, lạnh lẽo vô tình, hiếm khi có sự đồng cảm thật sự. Thỉnh thoảng có điểm ấm áp, cũng chỉ là chút cảm xúc bề mặt.

Nhưng tình yêu khiến cậu lơ là, khiến cậu tha thứ, khiến cậu mất trí.

Nghĩ sâu thêm chút, thì hôn nhân này, tình yêu này, kể cả bản thân Vạn Trọng Vi, từ đầu đến cuối đều giống một màn sương mù mọc ra từ vực thẳm: nhìn không rõ, đoán không thấu. Không ai biết bên dưới lớp sương ấy, vực thẳm sâu đến đâu, tối đến đâu.

Giờ thì cậu đã biết.

Sâu đến mức ngã xuống là tan xương nát thịt.

Tiếng rung vang lên từ thảm. Thời Ôn với tay lật điện thoại, ba chữ trên màn hình như một chậu dung nham úp thẳng xuống đầu, nóng bỏng đến mức cậu hất phắt ra.

Cậu ngơ ngác nhìn chiếc camera trên tường góc phòng làm việc. Đèn xanh chớp nháy, giống như con thú đói khát đang rình rập, dõi theo người thanh niên hồn lìa phách tán đang ngồi bệt dưới đất.

Vạn Trọng Vi đã thấy hết.

Đi đi, mau đi, rời khỏi nơi này!

Trong não bộ hỗn loạn của Thời Ôn, bỗng bật lên một câu như vậy. Đúng vậy, cậu phải rời khỏi nơi này.

Thời Ôn lao ra khỏi thư phòng, tim đập dồn dập. Cậu không chạy xuống cầu thang ngay, phần lý trí cuối cùng khiến cậu nghiến răng quay về phòng ngủ chính. Tất cả giấy tờ tùy thân, vài tài liệu quý giá đều cất trong tủ nhỏ dưới bệ cửa sổ, thứ họ đặt ở đó từ ngày mới kết hôn. Chiếc tủ cũng có khóa vân tay, là Vạn Trọng Vi đặc biệt mua cho cậu dùng.

Cậu nhét vội đồ vào balô, chẳng màng dáng vẻ, rồi lại xông ra ngoài. Thời Ôn trước nay làm gì cũng giữ chừng mực, biết cân nhắc đại cục, vậy mà lúc này lại thô lỗ gạt phăng cả chú Bình đang lao tới chặn.

"A Ôn, cháu làm sao vậy? Xảy ra chuyện gì thế!" Bình thúc hoảng hốt, giọng run run. "Vừa nãy cậu chủ gọi điện, dặn chú bằng mọi giá phải giữ cháu lại. Cậu ấy đang từ công ty về rồi. Chấu vội đi đâu thế, có chuyện gì đợi cậu ấy về hãy nói có được không?"

Thời Ôn th* d*c, mặt trắng bệch, như thể sau lưng có ác quỷ đang đuổi sát. Cậu lảo đảo ngã từ bậc tam cấp ở sảnh xuống, cũng chẳng thấy đau, chống tay bật dậy, tiếp tục lao về phía cổng.

Hai vệ sĩ từ ngoài xông vào, liếc nhau rồi chắn ngang trước mặt cậu.

Chú Bình đuổi kịp, giữ chặt lấy Thời Ôn: "Cháu quay vào đã, có gì thì từ từ nói. Trong tình hình này, cho dù cháu muốn đi cũng đi không nổi đâu!" Ông liên tục ra hiệu bằng ánh mắt, bảo cậu đừng làm ầm lên, có vệ sĩ canh gác, Thời Ôn chẳng cách nào thoát được, nếu cố gắng chỉ thêm bất lợi.

Chú Bình tuy không rõ cụ thể xảy ra chuyện gì, nhưng cả đời chưa từng thấy Thời Ôn thế này, đoán chắc mâu thuẫn với Vạn Trọng Vi đã đến mức không thể cứu vãn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!