Chương 35: Miếng mồi

Trong phòng không bật đèn, Vạn Trọng Vi lấy lòng bàn tay che lên mắt Thời Ôn, mạnh mẽ hôn xuống. Hắn như chỉ có thể dùng cách này mới kéo Thời Ôn ra khỏi cái hầm băng lạnh đó, mới xoa dịu được nỗi đau thấu tim nằm ngoài kế hoạch của chính mình.

Tiếng khóc dần ngừng lại, Thời Ôn nửa mở mắt, mơ mơ hồ hồ nhìn vào khoảng không. Khóc quá lâu, cảm xúc bùng nổ quá mạnh khiến cậu thiếu dưỡng khí, chỉ thấy mệt, chỉ muốn ngủ một giấc.

Nhưng Vạn Trọng Vi không cho phép.

Hắn không cần một Thời Ôn tê liệt trong đau khổ, hắn muốn Thời Ôn sống động, còn thở, còn cảm xúc.

Hắn tập trung hôn cậu, không cần ánh sáng vẫn nắm rõ từng phản ứng của Thời Ôn, tùy theo đó mà điều chỉnh. Nhưng mục đích không thay đổi, đó là phải có một cuộc h**n **, vừa để hắn giải tỏa, vừa để chứng minh bản thân vẫn có thể được yêu.........

"Đừng sợ," Vạn Trọng Vi dùng ngón cái ấn nhẹ lên lồng ngực cậu, giọng khàn khàn đầy dụ hoặc: "Em là của tôi, biến thành dáng vẻ nào cũng đều là của tôi."

Thời Ôn trong những nhịp va chạm không dứt, lúc chìm lúc nổi. Cậu muốn phản bác, muốn nói mình không thuộc về ai cả, cậu chỉ thuộc về chính mình.

Nhưng Vạn Trọng Vi không cho cậu cơ hội mở miệng. Hết nụ hôn này đến nụ hôn khác lấp đầy ý thức, cướp đi toàn bộ hơi thở của cậu. Trước khi chìm vào cơn mê, ý nghĩ cuối cùng còn sót lại trong đầu Thời Ôn chính là: Vạn Trọng Vi không chỉ lòng dạ cay độc, mà còn là một kẻ khống chế không cho phép ai chống đối.

Ngày tháng vẫn phải tiếp diễn, không còn biến cố gì quá dữ dội. Cuộc sống trong Lạc Thủy Cư lại khôi phục vẻ ngoài như trước.

Có người từng nói, cuộc đời trải qua biến cố, điều xa xỉ nhất chẳng qua là "giống như trước đây". Trước kia Thời Ôn không hiểu, giờ mới hiểu: có thể quay lại chỉ là những sinh hoạt, những ngày tháng thường nhật bề ngoài; còn lòng người thì vĩnh viễn không thể trở về nữa.

Tháng tư là mùa hồng nở rộ. Chú Bình vội vã chạy đến, nói: "Cháu còn có định lo cho mấy khóm hồng kia không, đều héo rũ cả rồi. Năm ngoái lúc này hoa đã nở rộ rồi đấy."

Thời Ôn lúc này mới thoát ra một chút khỏi đống bài vở, có chút tự giác khác ngoài việc học. Cậu không do dự lâu, theo chú Bình xuống lầu bước vào vườn hoa.

Đây là lần đầu tiên kể từ sau biến cố cậu mới bước vào nơi này. Những khóm hồng Hòa Âm do cậu dày công chăm bón giờ đã rối tung, chẳng còn chút sức sống nào. Cậu ngồi xổm xuống, khẽ vuốt những chiếc lá đã héo rìa, trong lòng dâng lên một nỗi buồn không thể gọi tên, những đóa hồng tượng trưng cho tình yêu và lời hứa trong lòng cậu, nay đã bị hủy hoại.

Nghĩ lại thì, cả vườn hồng cậu trồng vì người trong lòng, ngoài cậu ra chẳng ai từng để tâm.

"Đã mời mấy người làm vườn tới rồi mà cũng chẳng cứu nổi," chú Bình than thở, bất lực nói: "Để vậy thì sắp chết hết thôi."

"Cháu sẽ đi mua ít phân bón và dụng cụ để thử chăm lại, chắc vẫn cứu được." Thời Ôn bảo chú Bình đừng lo, lại dặn đừng để người làm vườn tới nữa, từ nay cậu sẽ đích thân chăm sóc chúng.

Chú Bình nghe vậy thở phào, cuối cùng cũng nở được nụ cười, như thể thứ sắp được cứu sống không chỉ là hoa hồng, mà còn cả đứa trẻ ông luôn đau lòng này.

"Ừ, vậy thì tốt quá rồi." Chú Bình cũng ngồi xổm xuống nhìn mấy khóm hồng, ẩn ý mà nói: "Cuộc sống vốn thế, có lúc xuống dốc có lúc trắc trở, nhưng rồi cũng sẽ tốt lên thôi..."

Ông không nói thêm được gì nữa. Trong cuộc đời chất phác của mình, ông có một bộ quy tắc giản đơn: gặp khó thì chống, đường này không đi được thì đổi đường khác. Ông dùng cách thức khổ hạnh, nhẫn nại của thế hệ cha chú để an ủi đứa nhỏ đang chịu đựng khổ đau.

Thời Ôn ngồi xổm cạnh ông, giống như hồi bé từng tựa vào cha mình. Cậu cầm cái xẻng nhỏ xới đất cho một gốc hồng, miệng lặp lại lời chú Bình: "Vâng, sẽ tốt lên thôi."

Ngồi lâu trong vườn, chân cậu hơi đau, chú Bình đỡ cậu đứng lên. Thời Ôn điều chỉnh lại, rồi gọi điện cho tài xế, nói muốn đi chợ hoa chim cảnh một chuyến.

Chưa đến nửa tiếng, xe đã tới. Giờ Thời Ôn ra ngoài không cần báo với Vạn Trọng Vi nữa, nhưng thật ra cũng chẳng khác gì, vì hắn nắm rõ từng hành trình, từng động tĩnh của cậu. Trước khi lên xe, chú Bình hỏi cậu có về ăn trưa không, cậu xem đồng hồ, nói sẽ về.

Chợ hoa chim cảnh nằm ở ngoại ô gần thành phố, được coi là lớn nhất Bình Châu. Thời Ôn vốn rất thích đến đây, khi bọn trẻ đồng trang lứa đi dạo trung tâm thương mại, công viên giải trí, thì cậu có thể ngồi lỳ ở đây cả một ngày. Cậu xuống xe, quen đường bước vào một cửa hàng thân quen. Hai vệ sĩ bám sát phía sau không xa, không lên tiếng, chỉ chăm chú quan sát từng hành động của Thời Ôn.

Thời Ôn mua ít dụng cụ và phân bón, trước khi đi lại bị một bể cá vàng hình dạng kỳ lạ thu hút. Chủ tiệm thấy cậu hứng thú, nhiệt tình giới thiệu: loài này gọi là Lam Sấu, được mệnh danh "vua cá vàng", vì trên đầu mọc giống bờm sư tử nên còn gọi là Sư tử đầu Lam Sấu.

Ông ta lại dẫn cậu tới một khu đất trống có mái vòm cao, bên trong xếp đủ loại bể cá, đủ kích cỡ và màu sắc khác nhau của Lam Sấu đang bơi lượn.

Thời Ôn đứng trước một bể khổng lồ, đang chăm chú quan sát. Bỗng trên mặt kính phản chiếu ra khuôn mặt một người phụ nữ.

Cậu giật thót, là Phương Liên Vân.

Vệ sĩ không theo vào vì nơi này chỉ có một lối ra, họ đứng đợi ở cửa. Không biết từ đâu, Phương Liên Vân xuất hiện, đôi mắt dại đi, dán chặt vào Thời Ôn.

Vẫn là gương mặt tinh xảo, lớp trang điểm tỉ mỉ, nhưng giữa nét mặt lại mang theo điên loạn và dữ tợn.

Bà ta đột ngột chụp lấy tay Thời Ôn, gằn giọng liên tiếp: "Lẽ ra năm đó tôi phải giết nó rồi! Tất cả tại Phương Liên Tô quá nhu nhược, cứ khăng khăng đợi sự nghiệp ổn định. Tai nạn xe cũng không giết nổi nó, giờ thì xong hết rồi, thế nào cũng chẳng chết được nữa!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!