Tháng Tư, trong vườn hoa, những khóm hồng lại nở.
Thời Ôn không còn tâm trí chăm bón chúng nữa, cậu chỉ vùi đầu vào sách vở và đề tài nghiên cứu. Sau lần xung đột nhẹ trong thư phòng kia, cậu và Vạn Trọng Vi không còn phát sinh thêm xung đột nào lớn hơn nữa.
Vạn Trọng Vi làm như chưa từng có chuyện gì, vẫn giống như trước kia: mỗi ngày sau khi về nhà đều cùng Thời Ôn dùng bữa sáng tối, quan tâm cậu ăn gì mặc gì, ngủ nghỉ ra sao, thậm chí còn chu đáo hơn trước. Nhưng Thời Ôn lại ngày càng lặng lẽ.
Cậu thường rơi vào một trạng thái giằng co đầy mâu thuẫn, giống con mèo Schrödinger, không chỉ đơn thuần là yêu hay không yêu, mà như một trạng thái chồng chéo của cả yêu lẫn không yêu.
Chẳng ai chịu mở cái hộp ấy: Vạn Trọng Vi không làm, Thời Ôn cũng chẳng dám.
Trong mối quan hệ méo mó phức tạp ấy, Thời Ôn hoàn thành giai đoạn thứ hai của đề tài.
Hầu như mỗi ngày cậu đều gọi video với Cao Đường và Lương Minh Chiêu, cùng thảo luận từng dữ liệu về chỉnh sửa gen, loại bỏ exon hoặc dẫn nhập điểm đột biến theo kết quả thí nghiệm. Đây là một nhánh nhỏ và khó nhằn trong nghiên cứu sinh học thực vật đối phó nghịch cảnh, nhưng triển vọng đối với sinh thái tự nhiên và phát triển bền vững lại vô cùng to lớn.
Thời Ôn không định từ bỏ. Sự chấp niệm với đề tài ấy có lẽ chẳng khác bao nhiêu với niềm tin trả thù của Vạn Trọng Vi, chỉ là con đường họ đi khác nhau hoàn toàn.
Thành công ở giai đoạn khởi đầu phần nào xoa dịu được bất an trong cậu. Trong học tập, cậu vẫn giữ sự nhạy bén, cẩn trọng, khiến người khác có thể tin tưởng. Cao Đường và Lương Minh Chiêu cũng rất khéo léo tránh nhắc đến chuyện hôn nhân, thấy Thời Ôn không có biểu hiện bất ổn nào khác thì yên tâm hơn một chút.
Chỉ một lần, vì Cao Đường có việc không lên họp chung được, Lương Minh Chiêu hỏi Thời Ôn vài câu. Nào là bây giờ Vạn Trọng Vi đối xử với cậu thế nào, hôn nhân hợp đồng còn kéo dài bao lâu, chân cậu đã lành hẳn chưa, bao giờ có thể quay lại trường...
Thời Ôn chỉ trả lời câu thứ ba, mà còn thêm chút giả dối.
"Vẫn chưa đi lại được, chắc còn phải dưỡng thêm một thời gian." Cậu nói, "Đàn anh, anh đừng lo cho em, em biết chừng mực."
Kỳ thực, Thời Ôn đã có thể đi lại từ lâu. Chạy nhảy thì chưa, nhưng bước đi bình thường đã không có vấn đề, thậm chí lên xuống cầu thang cũng không cần nạng hay người dìu nữa. Cậu nói dối chỉ vì không trả lời nổi câu hỏi thứ tư.
Cậu không thể nói cho Lương Minh Chiêu biết rằng, dù chân đã lành, cậu vẫn không thể về trường, bởi Vạn Trọng Vi không đồng ý.
Còn hai câu hỏi đầu tiên, Thời Ôn vốn dĩ "không có quyền quyết định".
Lương Minh Chiêu cũng hiểu ý, không truy hỏi thêm.
Vạn Trọng Vi chưa từng hạn chế việc đi lại của Thời Ôn, nhưng bất cứ đi đâu đều có tài xế và vệ sĩ đi kèm. Người theo dõi đã thay mới, không còn là hai người trước kia nữa, thậm chí số lượng còn tăng thành hai vệ sĩ, ngay cả lúc Thời Ôn đi vệ sinh cũng kè kè không rời nửa bước.
Sau khi chân bình phục, Thời Ôn chỉ ra ngoài hai lần, đều để đến thư viện tra cứu tài liệu. Cậu trở nên sợ hãi đám đông hơn trước.
Vốn dĩ cậu đã chẳng thích tụ tập, nay lại càng rõ rệt. Cậu ngờ rằng mọi hành động bên ngoài đều nằm trong tầm kiểm soát của Vạn Trọng Vi, bởi mỗi khi về nhà, hắn lại kiên nhẫn khác thường, lặng lẽ ôm lấy cậu rất lâu.
Những cái ôm lặng thinh ấy quả thực đã có tác dụng. Bao ấm ức bị đè nén trong Thời Ôn bỗng trào dâng, hốc mắt đỏ ửng. Cảm xúc này cậu không kìm được, như khi ăn khổ qua thì thấy đắng nghẹn, còn ăn bánh ngọt lại vui vẻ.
Thậm chí có một lần, khi bị Vạn Trọng Vi ôm, Thời Ôn cũng đáp lại, tuy chẳng còn vững vàng như trước, nhưng hơi ấm nơi lòng bàn tay, viền mắt bỏng rát, vẫn đủ khiến Vạn Trọng Vi mừng khôn xiết.
Sự đáp lại nhỏ nhoi ấy, chính là lần đầu tiên từ sau biến cố, Thời Ôn chủ động cho hắn.
Sau này, mãi rất lâu về sau, Vạn Trọng Vi thường nghĩ: Nếu khi đó hắn không đưa ra quyết định sai lầm kia, có lẽ những đau khổ giữa hắn và Thời Ôn đã dừng lại từ đó. Nhưng như chính hắn từng nói, con người cuối cùng phải trả giá cho những việc mình làm.
Hắn cũng không ngoại lệ.
Khi Thời Ôn đã không còn cần nạng để đi lại, Vạn Trọng Vi liền bảo cậu dọn về phòng ngủ chính. Thời Ôn có chút muốn từ chối, nhưng hắn không để cho cậu cơ hội, cũng chẳng hỏi ý kiến ai, tự tay dọn toàn bộ đồ dùng quen thuộc trong phòng khách về lại phòng chính.
Hai người như khách sáo mà chung giường ngủ vài đêm, Vạn Trọng Vi không miễn cưỡng, giữ chừng mực tiến lùi, điều này khiến Thời Ôn hơi thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ là có vài lần, Thời Ôn nửa đêm bị nóng mà tỉnh giấc, đều là vì bị Vạn Trọng Vi ôm chặt trong lòng, rõ ràng trước khi ngủ, cả hai vẫn còn nằm cách nhau ở hai đầu giường.
Có lúc cậu còn bị đè mà tỉnh dậy. Vạn Trọng Vi tay chân dài, cả người đè lên, thân thể cứng rắn như một bức tường, nặng nề bất động. Thời Ôn khó chịu, cố cựa quậy tay chân, muốn đẩy hắn ra. Vạn Trọng Vi không rõ là tỉnh hay chưa, mắt vẫn nhắm, nhưng cánh tay lại siết chặt hơn, chỉ là khéo léo tránh khỏi bên chân từng bị thương của Thời Ôn.
Không có hành động nào quá đáng hơn nữa. Cho đến đêm hôm đó, Vạn Trọng Vi uống rượu trở về.
Lúc hắn vừa vươn tay sang ôm, Thời Ôn chưa phản ứng nhiều. Nhưng khi bàn tay đổi hướng, lật vạt áo ngủ mà chui vào trong, ý đồ đã quá rõ ràng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!