Chương 33: Tôi mới là người quyết định

Hai tiếng sau, Vạn Trọng Vi bước vào thư phòng của Thời Ôn.

Cậu ngồi bên cửa sổ, trán áp vào lớp kính lạnh, lặng một lúc lâu mới chậm rãi quay đầu nhìn người đi vào. Trên trán hằn một vết ửng đỏ, trong đôi mắt đen láy như thủy tinh phản chiếu sự mệt mỏi và tê dại.

Vạn Trọng Vi không tiến lại quá gần, dừng ở trước bàn làm việc, chăm chú nhìn từng đường nét trên mặt cậu.

"Tôi phải bình tĩnh hai tiếng mới dám đến tìm cậu." Giọng hắn trong đêm yên tĩnh mang theo một chút yếu thế khó nhận ra. "Xin lỗi, để cậu phải chịu nhiều khổ sở như vậy."

Tiếp theo, hắn lại khẽ khàng dụ dỗ: "A Ôn, mọi chuyện đều đã qua rồi. Sau này chúng ta sẽ sống thật tốt."

Thời Ôn mấp máy môi, đối diện với người trước mặt lại chẳng thấy có chút chân thực nào, chỉ khô khốc hỏi: "Kế hoạch của anh... đã kết thúc chưa?"

Vạn Trọng Vi thoáng ngẩn người, mơ hồ đáp: "Sắp rồi, chỉ còn một chút nữa."

"Còn thiếu nhà họ Vạn, đúng không? Cha anh, cả Vạn Nguyên... đều phải trả giá, phải không?"

"Đúng."

"Vậy còn tôi? Tôi cũng phải trả giá sao?"

Lúc này Vạn Trọng Vi mới cảm thấy không ổn, mày hơi nhíu lại: "Cậu đang nói gì vậy?"

Thời Ôn quay mặt đi, không muốn nhìn hắn nữa, giọng rất nhẹ:

"Chúng ta... có thể ly hôn không?"

Sắc mặt Vạn Trọng Vi lạnh xuống. Nửa người trên vốn đang tựa vào bàn liền thẳng dậy, giống như hai chữ "ly hôn" kia quá chói tai, quá phá vỡ không khí. Đây đã là lần thứ hai hắn nghe từ miệng Thời Ôn nói ra, nó còn khiến hắn bực bội hơn trong tưởng tượng.

Hắn như đang cố nén lại cảm xúc, nhẫn nhịn nói: "Kế hoạch kết thúc hay không cũng không liên quan đến chuyện ly hôn. Cậu chỉ cần dưỡng thương cho tốt, đừng nghĩ nhiều nữa."

Nhưng Thời Ôn không còn dễ bị dỗ dành như trước. Hoặc có lẽ cậu chưa bao giờ dễ bị dỗ, chỉ là vì nguyện ý, vì hắn mà cam lòng hy sinh không tính toán.

"Anh rõ ràng biết chúng ta kết hôn vì cái gì." Thời Ôn chậm rãi mở miệng, giọng vẫn ôn hòa, cố gắng duy trì sự bình thản khi nói chuyện với hắn.

"Giống như bạn anh đã nói, bây giờ tôi chẳng còn chút tác dụng nào, không giúp được anh, lại còn trở thành vết nhơ, trò cười sau lưng. Sau này người ta nhắc đến anh, đầu tiên sẽ nghĩ đến việc anh có một người bạn đời như tôi, chẳng ra gì, không có giá trị tồn tại."

"Anh đã đầu tư rất nhiều tiền cho đề tài nghiên cứu của tôi, tôi cũng hoàn thành thỏa thuận trong hôn ước, coi như đôi bên không còn nợ nần gì. Còn những thứ khác... vốn không thể cưỡng cầu. Tôi không trách anh, tất cả đều là tôi tự nguyện. Sau khi ly hôn, tôi sẽ dọn về trường, chúng ta... cứ vậy đi."

Đây là lần kể từ khi gặp nạn, Thời Ôn nói nhiều lời nhất.

Vạn Trọng Vi bỗng cười khẽ, một nụ cười nghẹn trong cổ họng, thì ra báo ứng chính là từng vòng nối tiếp nhau. Vừa rồi, Vạn Hành Xuyên còn ở thư phòng bên cạnh cầu xin hắn để lại một con đường sống, khi ấy hắn chỉ thấy đối phương ngu xuẩn đến cực điểm. Nhưng bây giờ, kẻ ngu xuẩn ấy lại biến thành chính hắn, giờ phút này mới hiểu, thì ra muốn cầu một con đường lui, lại khó đến như vậy.

Hắn đột nhiên cảm thấy, mình và cha chẳng khác biệt bao nhiêu.

Không, vẫn có khác. Hắn lập tức nghĩ, cha hắn bị ép đến đường cùng, chỉ có thể mở miệng cầu xin. Nhưng hắn thì không. Hắn có vô số cách tự tạo ra lối thoát cho bản thân, chẳng cần ai ban cho, tự hắn có thể.

Cho nên hắn nói: "Chuyện này kết thúc hay không, khi nào kết thúc, tôi mới là người quyết định."

Câu trả lời ấy cùng sự ngang tàng không hề che giấu của Vạn Trọng Vi khiến Thời Ôn bị chấn động mạnh. Cậu thoái lui về góc nhỏ của mình, như thể lần nữa nhận ra người bên cạnh vốn quen thuộc, lại trở nên xa lạ.

Đôi mắt Vạn Trọng Vi nhìn cậu đỏ hoe mắt rồi thu mình lại, sự hối hận vốn nhen nhóm từ lúc đoạn video kia xuất hiện lại cuồn cuộn dâng lên. Trước đây hắn làm gì cũng chưa từng thấy hối hận, giờ mới biết hóa ra hối hận lại khó chịu đến thế.

Dạo gần đây hắn hay nghĩ, có vô vàn cách có thể khiến Phương gia sụp đổ. Hắn đã chuẩn bị đủ đầy, chỉ thiếu một mồi lửa. Và Thời Ôn, không nghi ngờ gì nữa, là mồi lửa đơn giản nhất, dễ dùng nhất. Thế nên hắn đã chọn cậu.

Vai diễn người đàn ông si tình cũng đem lại cho hắn vô số thiện cảm, tích lũy danh tiếng. Trong hội đồng quản trị, ai nấy đều nghiến răng mắng nhà họ Phương, thậm chí liên lụy đến cả Vạn Hành Xuyên và Vạn Vân Sinh.

Hắn đã thắng to rồi!

Thế nhưng, giờ đây, hắn lại chẳng có lấy một chút vui mừng. Ngay cả dũng khí trở về đối diện Thời Ôn cũng không có. Hắn cũng chẳng dám xem lại đoạn video đó. Cho đến ngày Phương Liên Tô bị tuyên án, hắn ngồi trong thư phòng, định dọn dẹp một số tài liệu trong máy tính, vậy mà trước khi kéo video ấy vào thùng rác, lại ma xui quỷ khiến mở nó ra.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!