Chương 32: Bao gồm cả tôi

Đúng vậy, tôi đã nghe hết rồi.

Thời Ôn nghĩ thầm.

"Dứt khoát buông tay thôi. Giữ lại cũng chẳng còn ý nghĩa gì. Thậm chí cha cậu đã tìm luật sư lo chuyện ly hôn rồi."

Mỗi một câu, cậu đều nghe rõ mồn một.

Cậu ngẩng đầu nhìn gương mặt khiến mình bao ngày vương vấn, mũi ngửi thấy mùi hương quen thuộc, chỉ khác là giờ xen lẫn chút men rượu, vẫn đậm đà, vẫn xa cách như xưa.

Thật ra, Vạn Trọng Vi chưa bao giờ mang đến cho cậu cảm giác gần gũi và chân thật, cho dù trước kia bọn họ từng mặn nồng thế nào đi nữa.

Nhưng dẫu không nghe thấy những lời kia, cậu cũng đã có một quyết định từ lâu, sau nhiều ngày đêm âm thầm cân nhắc.

Trong mắt Vạn Trọng Vi, hôn nhân này vốn chỉ là một bản hợp đồng. Cậu vốn tính tình nhạt nhòa, lại chẳng có bối cảnh, chẳng phải phụ nữ để sinh con nối dõi, chẳng thể đem đến lợi ích thực chất gì cả. Cuộc hôn nhân này chỉ là kết quả của một ván cờ cha con giằng co, bất đắc dĩ mà thôi.

Giờ đây, cậu lại trở thành đề tài bàn tán khắp thành phố, trở thành đôi giày rách nơi chân hắn, "giữ lại cũng chẳng còn tác dụng."

Nếu tiếp tục ở lại, có lẽ sẽ biến thành gánh nặng, thành trò cười cho Vạn Trọng Vi. Hoặc có lẽ... ngay lúc này, cậu vốn đã là như vậy rồi.

Đối với bản thân cậu mà nói, sau vụ bắt cóc kia, tuy rằng lý trí chấp nhận lời giải thích, dù trong đầu biết rõ cách xử lý của Vạn Trọng Vi là hợp lý nhất, hiệu quả nhất, nhưng về mặt tình cảm, cậu vẫn thường rơi vào cảnh bất lực và tủi thân. Bởi cậu biết, người mình yêu sâu đậm ấy sẽ chẳng bao giờ, trong khoảnh khắc đầu tiên, bất chấp tất cả mà chọn đứng về phía mình. Nhận thức này khiến cậu thất vọng đến cùng cực.

Vì vậy, cậu nói: "Chúng ta ly hôn đi."

Hương rượu nồng tan dần, sự xa hoa cũng lui đi, cả căn biệt thự rộng lớn của Lạc Thủy Cư rơi vào tĩnh lặng, chỉ còn vương lại trong không khí chút dư vị ngào ngạt mà trống rỗng.

Những gì ngoài kia vốn chẳng liên quan đến Thời Ôn. Ngay từ đầu, cậu vốn dĩ đã không thuộc về thế giới của Vạn Trọng Vi. Cậu từng si mê trong mộng tưởng, muốn níu lấy hắn, muốn giữ chặt lấy một thứ tình cảm thuần khiết như cậu vẫn nghĩ. Quả thực quá ngây thơ!

Thời Ôn ngồi trong thư phòng đến tận nửa đêm, mà tiếng tranh cãi vừa rồi, cuộc đối đầu đã xé toang lớp vỏ giả vờ bình thản bấy lâu vẫn còn văng vẳng bên tai.

Cậu nói ra hai chữ "ly hôn". Vạn Trọng Vi đứng ngoài hành lang, đối diện với Thời Ôn đang trong phòng, ánh sáng hắt ngược lại khiến gương mặt hắn chìm trong bóng tối, chẳng thấy được nét gì, cũng không biết hắn có đồng ý hay không. Nhưng ngay trong khoảnh khắc ấy, Thời Ôn cảm nhận rõ khí thế bên kia đã thay đổi.

Một thứ áp lực vô hình tràn ngập, Thời Ôn biết hắn đang giận dữ.

Ở bên nhau bấy lâu nay, Thời Ôn chưa từng tỏ thái độ hay làm loạn với hắn. Dù ở bệnh viện có lảng tránh, thì cũng chỉ dừng lại ở đó. Gạt chuyện yêu đương sang một bên không nói, tận sâu trong tiềm thức, Thời Ôn vẫn mang theo sự kính phục và sợ hãi bắt nguồn từ thuở nhỏ dành cho Vạn Trọng Vi. Mà trong sự kính sợ ấy, không thiếu một phần khó mà xóa bỏ: Nỗi khiếp đảm.

Vạn Trọng Vi bước lên một bước, một tay nắm chặt lấy cánh tay cậu.

"Có nhiều chuyện... không phải như cậu nghĩ." Giọng hắn trầm, bàn tay to với những ngón dài, khớp xương rõ rệt, ngón tay mang theo vết chai của bao năm rèn luyện. Lực hắn dùng lên cánh tay ấy, cứ như có thể bóp nát bất cứ thứ gì.

Khuôn mặt Thời Ôn thoáng trắng bệch, cơ bắp nơi cánh tay lập tức căng cứng. Vạn Trọng Vi liền nhận ra bản thân quá vội, vội nới lỏng lực đạo, rồi nói thêm:

"Cho tôi thêm chút thời gian nữa thôi. Mọi chuyện... rất nhanh sẽ kết thúc."

Nhưng lời hắn quá mơ hồ, không có một câu trả lời xác thực, cũng chẳng chịu đào sâu thêm vào chủ đề này. Lối thoái thác ấy, đối với một người luôn tính toán chu toàn như Vạn Trọng Vi, quả là chuyện chưa từng có.

Chữ "ly hôn" bị nâng lên nặng nề, rồi lại bị buông xuống hời hợt. Thời Ôn chẳng rõ cái gọi là "kết thúc" mà hắn nói, là kết thúc mối thù... hay là kết thúc cuộc hôn nhân này.

Mà cậu, chẳng thể làm gì, ngoài việc chờ.

Khí hậu cận nhiệt đới của Bình Châu sang tháng Ba liền ấm lên nhanh chóng.

Trong cơn dày vò tình cảm, Thời Ôn vẫn không đợi được cái gọi là "rất nhanh sẽ kết thúc" của Vạn Trọng Vi. Mùa đông âm u lặng lẽ qua đi, mà việc trở lại giảng đường cũng chẳng đến như dự định.

Vạn Trọng Vi lấy lý do cậu cần tĩnh dưỡng, trực tiếp tìm đến lãnh đạo trường, không biết đã dùng cách gì, nhưng rốt cuộc cũng sắp xếp để Thời Ôn có thể học ở nhà mà không ảnh hưởng tới việc tốt nghiệp. Điều ấy không khiến cậu bất ngờ: một kẻ có thể nhổ tận gốc cả nhà họ Phương, thì bẻ cong chút đặc quyền trong trường học có đáng gì.

Thời Ôn cả ngày trốn trong thư phòng. Cho dù gắng chuyên tâm đọc sách, thì từ lời trò chuyện bâng quơ của chú Bình và Tiểu Hà, hay từ tin tức ngoài kia, cậu vẫn có thể loáng thoáng đoán ra vài phần.

Vụ án của Phương Liên Tô đã có kết quả: Tù chung thân. Dư luận lần này chẳng còn sôi sục như trước, tính thời sự đã qua, ngoài những người trực tiếp liên quan, sự chú ý của công chúng cũng nguội dần, chẳng mấy ai quan tâm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!